Một thời để nhớ

"Thời sinh viên" chẳng biết dùng từ gì thật hay để gọi tên quãng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời ấy nữa. Giá như có thể được đánh đổi một điều gì đó để quay trở về dù chỉ một ngày để được lại làm một thằng sinh viên, sống đời sinh viên...

Hà cớ chi?

Dù sai dù đúng, thì làm điều mình thích cũng là niềm hạnh phúc, nhưng tớ nghĩ những gì mình đã làm thật sự là bất công với bản thân. Bất công cho những nỗ lực của mình, tự tớ lại phản bội bản thân tớ. Một lần nữa nhận ra thứ mình thiếu nhất, cũng là thứ mình cần nhất đó là lòng kiên nhẫn. Tớ đã nghĩ mình phải bỏ mặc ông như ông đã làm với tớ, tớ lên kế hoạch cho nó, nhưng bản thân thậm chí chỉ mới bắt đầu đã thất bại chỉ vì thiếu kiên nhẫn, tự tớ biến mình thành kẻ thua cuộc thì là thất bại của thất bại. Nhưng tớ cũng nghĩ đó là điều mình thích, là việc tớ muốn thực hiện thì hà cớ chi mình không làm nếu còn có thể. Anh hùng có phải là cứ đi vào hang hùm trong khi sau lưng là cánh đồng hoa hồng nơi mình muốn tới. Thực sự tớ lại bước lùi sau vài ngày bước tới và không hiểu hà cớ chi mình lại như thế?


Gia đình!

Tôi nhớ hồi bé có lần em tôi bị bọn đàn anh trong xóm chơi khăm đẩy xuống một cái hố sâu, nó hình như vất vả lắm mới lên được. Tôi chẳng thể nhớ rõ phản ứng của mình lúc đó, nhưng theo suy đoán của tôi là không có gì quyết liệt, cái quyết liệt tầm cỡ một người anh trai phải có để bảo vệ em mình. Cái mà tôi đã không có để đổi lại được coi là một đứa hiền lành. Bây giờ nghĩ lại tôi thấy giận bản thân, đáng lý ra lúc đó tôi phải xử lý bọn đàn anh vớ vẩn đó, mặc dù có thể mà chắc chắn sẽ no đòn. Nhưng con nít ai chẳng từng ăn đòn. Chỉ riêng tôi có lẻ chưa từng dám bị ăn đòn. Lớn lên tôi đi làm xa gia đình, tôi nghĩ mình như một kẻ độc hành, hôm nay giá như ở gần mọi người chắc tôi đã tốt hơn. Tôi nhớ bố mẹ, nhớ thằng em hay chém gió với mình, nhớ bữa cơm gia đình. Hồi mới ra trường trước khi là một kẻ độc hành đáng thương có lần bố mẹ tôi đã nói: "nếu có tiền sẽ cho tôi đi học lại", chẳng ai biết nó đã có ý nghĩa với tôi thế nào. Tôi hiểu đó là những điều tốt đẹp nhất mà bố mẹ mong muốn làm cho mình, họ sợ tôi vất vả, chỉ là họ không thể. Gia đình là thứ quý giá và đáng trân trọng nhất trên cuộc đời này, tôi cũng nghĩ cuộc sống này chẳng có ai tốt với nhau vô điều kiện như gia đình, nếu có cũng chỉ là họ nói tốt với nhau những thứ sáo rỗng không để làm gì, hay khác hơn là trao đổi điều tốt cho nhau với những mặc cả, nhưng suy cho cùng con người với cuộc sống lẻ hiển nhiên chẳng nên sống tốt. Ngoài gia đình, tất cả còn lại cũng chỉ là người dưng.


Tớ buồn!

Ông có biết điều tớ muốn làm ngày lúc này nhất là gì không? Đó là chạy trốn, tớ muốn mình không còn ở nơi này nữa, phải là nơi nào đó mà khoảng cách địa lý giữa tớ với ông là vài chục ngàn kilomet sao cho bản thân tớ tự ý thức được rằng gặp gỡ hai chúng ta đã là điều không thể hay chi ít cũng là không nên. Tớ có sướt mướt hay ủy mị quá không, hay tất cả mọi người trong tình yêu điều thế nhỉ.

Tớ buồn, rất buồn khi tớ nhận ra tớ và ông giờ đây thì có thể nhưng chỉ một thời gian ngắn nữa tớ ổn, ông ổn, cuộc sống của tớ với ông lại như chưa có gì xảy ra thì cũng là lúc chúng ta đã thật sự mãi mãi chẳng còn có thể gặp lại, tớ đã đi được xa thêm một đoạn trên con đường của cuộc đời mình, ông cũng thế và trên con đường ngược chiều với tớ. Ông nói rất đúng rồi một ngày khi mọi thứ trong tớ ổn tớ sẽ cười và nói tại sao hồi xưa mình lại thích cô ta? Con người ai cũng thế nhỉ.

Tớ tuyệt đối không tin vào cái gọi là đúng người sai thời điểm vẫn là sai, đúng là ngụy biện khi tình yêu không có, không đủ lớn, hay khi con người ta chẳng thể vì nhau mà làm đúng. Phải không? Con người là thế tất cả những thứ họ sáng tạo ra vốn chỉ là để vá víu những sai lầm của mình.

Tớ muốn ông hạnh phúc, tớ đã thề nếu ông mà không hạnh phúc, tớ với ông coi như chưa từng là bạn và tớ sẽ hận ông (không phải giận nha). Tớ hiểu ông đã có chọn lựa đúng đắn cho mình, khi nào cưới ông nhất định phải mời tớ để tớ biết rằng ông đã hạnh phúc. Được rồi chỉ cần ông hạnh phúc, tớ sẽ đau khổ một thời gian.

Và rồi đến một lúc nào đó ngay cả đọc bài viết này tớ cũng sẽ cười, lúc đó chắc tớ đã ổn. Tớ hy vọng ngày đó đến thật nhanh. Tớ tự nói với bản thân phải cứng rắn, ngày mai phải thực hiện những kế hoạch mới của mình, nhưng nếu tớ làm được thế thì làm gì phải là tớ thương ông nhỉ, làm gì phải là tớ bị ông từ chối đúng không, phải có thời gian ngày mai có lẻ còn chưa được nhưng ngày mai của những ngày mai chắc chắn sẽ được, tớ sẽ sống tốt, yêu một người tốt hơn ông, còn ông phải luôn vui vẻ, phải hạnh phúc, đó là những việc ông phải làm vì tớ một lần. Tớ sẽ để ông vào một góc nào đó trong tim mình. Để mãi yêu ông. Tạm biệt.


Một ngày thật buồn!

Và tôi sẽ nhớ mãi, cố lên tôi ơi!

Gặm nhấm nỗi cô đơn

28 tuổi …

Cố gặm nhấm nỗi cô đơn nếu không muốn nó nuốt trọn lấy ta. Lo sợ nỗi cô đơn mà nhiều khi phải vẫy vùng tìm cách thoát thân, nhưng ta lạc giữa biển người càng vùng vẩy càng mau kiệt sức, hay yên vị thôi không làm nó trầm trọng thêm nữa. Thấy ghen tỵ với cuộc sống lứa đôi, là vợ chồng hay là tình nhân, hay chỉ đơn giản là những cặp song hành. Kết thúc thật rồi một thời sôi nổi, thật sự phải làm người lớn cô đơn, phải mạnh mẽ hay cố giả vờ mạnh mẽ. Rồi đã nhận ra cô đơn thật sự là nỗi niềm thật đáng sợ ...

Niềm tin cho sự may mắn.

Niềm tin cho sự may mắn.
Luôn luôn nhìn thấy trong tất thảy những vận rủi của mình những điều may mắn lạ kỳ. Bởi lẻ chẳng có ai nhận là người đã ban phát cho riêng tôi nhưng may mắn ấy nên tôi vẫn thường cảm ơn Ông Trời. Không phải là môn đồ của bất kỳ một tôn giáo nào, nhưng tôi lại luôn tin rằng những gì diễn ra trong cuộc sống mỗi chúng ta đều là những sự việc, hiện tượng phần nào đã được sắp đặt trước bởi một ai đó. Thực ra bản chất của những khúc mắc diễn ra trong cuộc sống đều có thể lý giải là hệ quả của thái độ, cách ứng sử và đương nhiên là hành động của mỗi người với các sự kiện. Nhưng chắc hẳn rằng ai trong mỗi chúng ta cũng từng đặt ra câu hỏi rằng tôi đã làm thế đáng lẻ kết quả nó phải thế này sao nó lại là thế kia, mình đã làm đúng tất cả sao nó lại thành ra thế này. Hay tôi đã làm điều gì sai để phải nhận lấy tất cả điều ấy. Tôi cũng từng có những thắc mắc đó và thường tự trả lời có lẻ do Ông Trời. Cuộc đời tôi là một chuỗi và lặp lại của sự lười biếng – gặp khó khăn – một chút nổ lực nho nhỏ - một sự may mắn lớn lớn và tôi vượt qua được tất cả. Diển hình là những năm học cấp ba của mình, tôi là một học sinh cực kỳ lười biếng. Việc hoc của tôi thường được mẹ tôi nhăc nhở với tâm ý như thể là việc của chính bà và thường xuyên như cơm bữa. Ví von như các cụ là “nhắc mỏi miêng”. Nhưng đáp lại tất cả những điều đó với tôi việc học vẫn là những phương án đối phó. 3h sáng tôi thường thức dậy bật điện sáng trong phòng nhằm đánh lạc hướng mẹ rồi cứ thế tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Mỗi khi ngồi vào bàn học thì trước mắt tôi luôn là một sự bày biện sách vở vô cùng đầy đủ và thật buồn cười là ngay đến cả tờ giấy nháp của mình cũng là nhũng tờ giấy đã viết kín – nếu mẹ tôi mà nhìn thấy hẳn sẽ nghĩ rằng đứa con yêu dấu của bà đang không ngừng nổ lực học tập. Và rồi kỳ thi đại học cũng đến như bao cô cậu học trò cùng trang lứa tôi cũng cắp cặp đi thi – trở về nhà hồi hộp chờ kết quả dù đã tiên lượng được trước. Tuy nhiên may mắn diệu kỳ tôi lại đậu đại học. Thế đó may mắn đã luôn ở bên tôi những lúc khó khăn nhất. Và chắc hẳn nếu bạn cứ sống, hành động hết mình, quan trọng luôn giữ được một niềm tin may mắn bạn sẽ có nó – Sự may mắn/
Lucky.

Nếu lựa chọn sai tôi sẽ được chọn lại (liệu có phép màu như thế)

Nếu lựa chọn sai tôi sẽ được chọn lại  
(liệu có phép màu như thế)


Nếu lựa chọn sai tôi sẽ được chọn lại  (liệu có phép màu như thế)." Cuộc sống" tôi nghĩ thực ra đơn giản chỉ là tập hợp của những lựa chọn hay quyết định. Bạn chọn cái này người khác lại chọn cái kia, bạn quyết định bước tiếp về phía trước trong khi đó bạn của bạn lại quyết định dừng lại. Có lẻ chính vì thế mà mỗi chúng ta khác nhau. Tôi 24 tuổi và cũng đã có kha khá những lựa chọn mang tính hệ trọng trong cuộc đời mình. Cố nhiên tại sao lại chưa có bất kỳ lụa chọn nào mà tôi cảm thấy hài lòng sau khi quyết định. Hay nói chính xác tất cả chúng những lựa chọn của tôi đều mang dáng dấp của những sai lầm. Phải chăng Ông trời đã sắp sẵn cho mình một sự lựa chọn duy nhất mang tên số phận và tất cả những việc làm của tôi chẳng qua chỉ là tôi rẽ trái, rẽ phải, rồi rẽ phải và lại rẽ trái cuối cùng thì vẫn là con đường đó- con đường trước khi tôi rẽ trái lần đầu tiên. Tôi từng đọc và nghe thấy rất nhiều những điều như kiểu vấp ngã thì đứng dậy, sai lầm chưa hẳn đã là điều không tốt. Nó đúng nhưng vậy thì cái gì mới thực sự là không tốt, cái gì sẽ đánh gục bạn tốt hơn nữa nếu không phải là những cú vồ ngã. Đơn giản tất cả chỉ là sự an ủi, một liều thuốc giảm đau cho mỗi lần vấp ngã để mỗi chúng ta biết rằng nếu không đứng dậy có thể rồi bạn sẽ đau đớn hơn nỗi đau trong nhất thời đó. Ngày mai tôi sẽ lại lên đường với một lựa chọn chẳng khác gì kha khá những lựa chọn trước nó. Nhưng biết làm sao được khi mình chỉ có quyền lựa chọn giữa xấu và rất xấu. Thôi đành chọn xấu. Hy vọng tất cả nhưng sai lầm, những điều không may mắn sẽ làm nên một cái gì đó đúng đắn, một điều gì đó may mắn với công thức phủ định của phủ định sẽ là khẳng định. Hy vọng, tin tưởng. I must to stand up where I've just been falling for bit time.
Tôi tập viêt-First time
(Hophth)


Oh, Childhood!

(Part 2) ấu thơ trong tôi là....
St: Haivl.vn

Buông

Sân bay.
Từ phía góc khuất, chàng thanh niên quay lưng nhanh bước, dáng dấp điệu bộ đúng là của một kẻ trốn chạy. Anh là người ở lại nhưng lại như thể là người ra đi. Thực tâm anh vẫn nghĩ đó là lựa chọn của cô, rời xa anh, vào trong đó sẽ là tốt hơn với cô, ở lại mất cô anh sẽ rất đau nhưng vết thương nào rồi cũng sẽ lành, nỗi đau này rồi cũng sẽ chẳng là gì với thời gian và quan trọng hơn tất cả là cô rồi sẽ hạnh phúc. Giờ đây với anh nó là động lực cho sự trố chạy này. Thời tiết nóng nực, không khí xung quanh ồn ào chúng nó làm cho anh như muốn nổ tung.
Cô, anh và bốn năm yêu nhau, nhưng điều tưởng chừng như không thể phút chốc đã xảy ra. Cuộc sống thật không đơn giản. Những gì đã đang và sẽ thuộc về định mệnh là những hằng số không thể nào thay đổi. Hồi đó -bốn năm trước- anh là người may mắn, vinh hạnh nhất khi đánh bại được lũ bạn học tinh quái của mình cùng khá khá những đối thủ tiềm năng mà anh không hề biết mặt để chiếm được cảm tình của cô và để rồi được yêu thương, được cùng cô chia sẻ những năm tháng sinh viên có vui có buồn, gian khổ nhưng vẫn vô cùng tươi đẹp. Anh hơn cô hai tuổi, lúc quen cô anh đang là một sinh viên cầu đường năm thứ ba con cô là một nhân viên ngân hàng của tương lai năm nhất. Anh không được trời phú cho cái láo cá, tinh ranh như đáng lẻ phải có của những cậu bạn đồng khóa. Thay vào đó lại là cái nhút nhát, hiền lành, điểm pha chút lãng mãn vốn là niềm tự hào của dân xây dựng. Tuy nhiên cô lại cảm anh chính vì cái nhút nhát mà bề ngoài tựa như cái lạnh lùng kiêu ngạo ấy. Bầu trời phía trước của hai người là một màu hồng hạnh phúc.
Ngày anh ra trường theo nghề a đành phải để cô lại một mình giữa cái thủ đô đông đúc quá mức để mỗi con người trong nó dễ cô đơn hơn bao giờ hết. Những công trình dự án cứ thế cuốn anh đi, và cứ thế những tháng ngày chia cách, đợi chờ giữa anh và cô bắt đầu rồi cứ tăng dần. Đôi lần gặp gỡ sau những tháng ngày dài chờ đợi đơn độc với cô chúng thật ít ỏi. Mỗi lần anh về cứ như thể là lại để ra đi. Cô thương anh và tất nhiên anh càng yêu thương cô gấp bội, anh hiểu sự hy sinh của cô
Cô ra trường, không có anh bên cạnh, ý chí tự lập, cuộc chiến tìm việc ở thủ đô thời buổi khó khăn dường như đánh cắp hết thời gian và tâm trí của cô. Những cuộc điện thoại, nhưng tin nhắn, sợi dây kết nối yêu thương giữa anh và cô cứ thê mỏng manh dần. Hơn lúc nào hết cô cần có anh bên cạnh. Nhưng anh đã không thể
Và rồi một người họ hàng ở một thành phố xa xôi có ý định giới thiêu cho cô một công việc tôt tại một ngân hàng dang tiếng. Lẽ dĩ nhiên so với cái thủ đô đông đúc bon chen này thì nơi đó lại có vẻ thục sự là một miền đất hứa. Mọi điều tốt đẹp với cô giờ đơn giản chỉ còn phụ thuộc vào quyết định của riêng cô. Và cô đã lựa chọn cho riêng mình. Cô có thể đã không biết rằng anh cũng khát khao được ở bên cạnh cô nhưng lúc này để được là bờ vai cho cô, được chăm sóc cô, và trên nữa là được có cô bên cạnh.
Cô đã gọi cho anh. Sau những câu hỏi quen thuộc cùng những câu trả lời chẳng khác nhau là mấy của những cuộc gọi tương tự của hai người. Cô thoáng ngập ngừng còn anh vẫn vui như vậy.
- Em quyết định sẽ vào trong kia anh ạ.
Anh im lặng, cảm thấy đau nhói nơi lồng ngực mình
- Em muốn gặp anh trước khi đi, anh về được không ? – Cô hỏi.
Trong phút chốc anh vẫn im lặng. Nước mắt đã chực trào ra nơi khoá mắt. Nhưng anh đã kịp ngăn nó lại.
- Anh xin lỗi. Chúc em đi hạnh phúc.
Cuộc điện thoại khó khăn nhất giữa anh và cô đã kết thúc như thế.
Hôm nay ngày cô bay. Kêt cục ngày hôm nay, nếu không phải là số phận, nếu được nhận hết về mình, thì trong tâm trí anh luôn nghĩ đó là do anh mà ra. Thực ra anh đã trở về đây từ hai ngày trước. Anh đã muốn gặp cô đã thực sự muốn níu kéo cô lại nhưng anh không thể. Chưa bao giờ anh cảm thấy thời gian thực sự tan nhẫn như lúc này, anh cầu mong nó hãy chậm lại, nhưng để làm gì a thực sự không rõ. 9h00 Am hôm nay cô bay, anh đã có mặt ở đây từ rất sớm, và cũng sớm tìm cho mình một góc khuất hướng tầm nhìn về phía khu vực check in dành cho chuyến bay 9h từ thủ đo đi thành phố xa xôi. 8h30 cô đến, ánh mắt anh đã tìm thấy cô giữa lúc nhúc biển ngưòi và đám đong bạn bè cô, nơi con tim anh đã thực sự muốn chạy đến để ôm cô, kéo cô lại bên mình nhưng lý trí không cho phép anh làm điều đó. Và như thế a cứ đứng đó dõi theo cô cho tới khi hình bóng cô khuất xa hẳn. Chỉ đôi môi mấp máy “Anh yêu em"
Tôi nghĩ cuộc đời mỗi người vốn dĩ là một hằng số, bạn có cố gắng làm một pháp cộng thì rồi cuộc đời cũng trả lại cho bạn một phép trừ mà thôi.

Bởi vì anh là kĩ sư xây dựng

 Bởi vì anh là kĩ sư xây dựng
 *****************************************
Anh sẽ là 1 kĩ sư xây dựng
Là cuộc đời sẽ gắn với xi măng
Có nghĩa là sẽ vắng mặt quanh năm
Mùng 8 tháng 3 sẽ không vui cùng em được
20 tháng 10 em sẽ buồn hơn trước
14 tháng 2 một mình em lẻ bước
Bởi vì anh theo bước công trình
Sinh nhật em sẽ phải một mình
Với ngọn nến lẻ loi cô độc
Bánh ga tô sẽ chẳng còn vị ngọt
Và hoa hồng chẳng thể trao tay
Nếu em yêu anh sẽ có những ngày
Phải chờ đợi anh trong vô vọng
Thứ 7 cuối tuần ngập ngừng đứng ngóng
Dù biết rằng anh sẽ chẳng về đâu
Với 1 mình em sẽ phải đương đầu
Với những khó khăn trong cuộc sống
Rồi em sẽ hoảng hốt giật mình
Nghe tin báo công trình anh ngập nước
Em sẽ có những đêm không ngủ lo cho anh
Nếu lấy anh tóc em sẽ bạc nhanh
Và nếp nhăn trên trán em sẽ rõ
Chăm bố mẹ lúc nắng lúc mưa
Phải làm ngơ trước những sự trêu đùa
Để giữ trọn tấm lòng chung thủy
Anh ước gì đây chỉ là mơ nhé
Bởi vì anh không muốn em buồn
Thông cảm cho anh khi vắng nhà luôn
Bởi vì anh là Kĩ sư xây dựng

25 Minutes





25 Minutes

After some time I've finally made up my mind
She is the girl and I really want to make her mine
I'm searching everywhere to find her again
To tell her I love her
And I'm sorry 'bout the things I've done

I find her standing in front of the church
The only place in town where I didn't search
She looks so happy in her weddingdress
But she's crying while she's saying this

[Chorus:]
Boy I've missed your kisses all the time but this is
Twentyfive minutes too late
Though you travelled so far boy I'm sorry your are
Twentyfive minutes too late

Against the wind I'm going home again
Wishing me back to the time when we were more than friends

But still I see her in front of the church
The only place in town where I didn't search
She looked so happy in her weddingdress
But she cried while she was saying this

[Chorus:]
Boy I've missed your kisses all the time but this is
Twentyfive minutes too late
Though you travelled so far boy I'm sorry your are
Twentyfive minutes too late

Out in the streets
Places where hungry hearts have nothing to eat
Inside my head
Still I can hear the words she said

[Chorus:]
Boy I've missed your kisses all the time but this is
Twentyfive minutes too late
Though you travelled so far boy I'm sorry your are
Twentyfive minutes too late

I can still hear her say.......

Doremon Chế^^

(cLICK VÀO HÌNH ĐỂ XEM)