<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646</id><updated>2012-01-12T05:34:39.614-08:00</updated><category term='chuyenbenle'/><category term='contrai'/><category term='gaitrai'/><category term='chiase'/><category term='congai'/><title type='text'>Tình Yêu Của Tôi</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>87</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-5227313581160263168</id><published>2012-01-05T06:44:00.000-08:00</published><updated>2012-01-05T06:48:39.192-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Chuyện về rượu ngoại.</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-kjPwgU4C2P8/TwW38Q4RrGI/AAAAAAAAALg/b-ipq44bS7s/s1600/ruou.jpg"&gt;&lt;img style="text-align: justify;float: left; margin-top: 0px; margin-right: 10px; margin-bottom: 10px; margin-left: 0px; cursor: pointer; width: 320px; height: 213px; " src="http://2.bp.blogspot.com/-kjPwgU4C2P8/TwW38Q4RrGI/AAAAAAAAALg/b-ipq44bS7s/s320/ruou.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5694159549830900834" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;p style="text-align: left;padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; "&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;Để được gọi là rượu, thức uống phải chứa khoảng 14% độ cồn trở lên (trên 140) Nhưng với nồng độ này, rượu vẫn chỉ là các loaị rượu vang (wine), dù mang các nhãn hiệu Champagne, Sherry, Madeira, Port… Vang được sản xuất bằng cách ủ nho cho lên men tự nhiên, không qua khâu chưng cất, làm sao đạt nồng độ cao? Ngay vang có pha chế hương liệu (aromatised wines) - kể cả thêm chút đỉnh rượu mạnh cho nặng “đô” - độ cồn cho phép chỉ từ 16% đến 20% nên uống vẫn không “bốc”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Vậy thì, rượu “thứ thiệt” phải có nồng độ gấp hai lần vang (cũng như vang “thứ thiệt” phải có nồng độ gấp hai lần bia). Nghĩa là rượu mạnh (spirit) tối thiểu đạt nồng độ 30%, nhưng thông thường đều trên dưới 40%, thậm chí có loại vượt 50%.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Rượu mạnh gồm một số loại thông dụng trên thế giới, được nhiều người biết đến qua các tên Whisky, Cognac, Rum, Vodka, Gin… Trong đó, Whisky và Cognac được sản xuất với số lượng nhiều hơn cả.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span&gt;Whisky là sản phẩm chưng cất từ hạt lúa đại mạch, lúa mạch đen, ngô và các loại hạt ngũ cốc nhỏ khác. Trước năm 1820, tất cả các loại Whisky đều được làm ra từ mạch nha của lúa đại mạch (nên còn có tên &lt;/span&gt;&lt;em style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; "&gt;“Whisky đại mạch”&lt;/em&gt;&lt;span&gt;). Việc chưng cất loại Whisky từ lúa đại mạch pha trộn với ngô xuất hiện vào những năm 1830, sau khi bằng sáng chế được cung cấp. Từ đó, người ta mới phát hiện ra rằng Whisky pha trộn có mùi vị êm dịu hơn. Nhưng Whisky tuyệt đối không sử dụng nguyên liệu là khoai tây, trái cây hay bất cứ loại thực phẩm nào khác ngoài những thứ đã kể trên.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có 4 dòng Whisky chính trên thế giới là Scotch (Scotland), Irish (Ireland), Mỹ và Canada. Trong đó, dòng Scotch là lâu đời nhất (khoảng năm 1100) và cũng nổi tiếng nhất, tương truyền do một tu sĩ Thiên Chúa giáo phát kiến đầu tiên. Chúng ta hẳn đều biết “Ông già chống gậy” (Johnnie Walker) là nhãn hiệu của một loại Whisky Scotch danh tiếng. Để được mang tên Whisky Scotch, theo luật pháp nước Anh, rượu phải có nguyên liệu là lúa mạch, được ủ trong các thùng gỗ sồi với thời gian ít nhất là 2 năm. Johnnie Walker nhãn đỏ (Red Label) được pha chế từ hơn 40 loại Whisky Scotch đã được ủ trên 3 năm. Johnnie Walker nhãn đen (Black Label) cũng được pha chế từ hơn 40 loại Whisky Scotch ngon nhất nhưng tất cả đều phải để trưởng thành lâu hơn 12 năm cho chín mùi.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nổi tiếng nhất trong dòng Whisky Scotch là Chivas Regal với doanh số lên đến 3,5 triệu thùng mỗi năm (42 triệu chai) – doanh số cao nhất trong các loại Whisky - được pha chế từ 50 loại Whisky Scotch khác nhau. Tất nhiên, công thức pha chế các loại “Ông già chống gậy” và Chivas Regal đều hoàn toàn bí mật. Gần đây, trên thị trường còn tung ra thêm hai loại nữa là loại nhãn vàng (Gold Label) và nhãn xanh (Blue Label). Hai loại trên có hương vị êm dịu hơn do được pha trộn trên 40 loại Whisky Scotch, cộng với thời gian ủ lâu hơn.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Whisky Irish có nguyên liệu tương tự Whisky Scotch, nhưng lại chưng cất trong nồi có cột (patent-still, còn gọi là column-still) thay vì trong nồi cổ cong (pot-still, còn gọi là nồi “củ hành” vì hình dạng nồi giống củ hành).&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; "&gt;Whisky Mỹ còn có tên là Whisky Bourbon dùng nguyên liệu chính là ngô. Theo quy định của chính phủ Mỹ, đây là &lt;em style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; "&gt;“loại Whisky được chưng cất từ mạch nha của các loại hạt với trên 51% là ngô, độ cồn không được vượt quá 800”&lt;/em&gt; và &lt;em style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; "&gt;“phải được ủ trong thời gian tối thiểu là 2 năm”&lt;/em&gt;, tuy hầu hết các Whisky Bourbon đều được ủ từ 4 năm trở lên. Whisky Mỹ được coi là ngon nhất khi có độ cồn trong khoảng 63-700 sau khi chưng cất, và qua thời gian ủ còn trên dưới 350. Nổi tiếng nhất trong dòng Whisky Mỹ là các nhãn Four Roses Bourbon và Jack Daniel’s Bourbon. Tuy nhiên, do là sản phẩm từ ngô, nên hương vị có khác hai dòng kể trên, khi uống có mùi thơm khá lạ, có cảm tưởng nặng hơn các loại khác. Bạn có thể chứng kiến dân Mỹ ghiền thứ này ra sao qua những bộ phim cao bồi Viễn Tây trứ danh của họ.&lt;/p&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Whisky Canada dùng lúa mạch đen và ngô làm nguyên liệu chính (cộng với các loại hạt nhỏ khác), với cách chưng cất giống Whisky Irish và phải ủ tối thiểu 4 năm trước khi bán. Chính vì dùng nguyên liệu chính là lúa mạch đen nên Whisky Canada còn có tên là “Whisky lúa mạch đen” (Rye Whisky) và có màu từ nâu đậm đến đen. Crown Royal được tiêu thụ mạnh nhất trong các loại Whisky Canada.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;  &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Xin chú ý tất cả các thứ rượu Whisky đều không có các chữ VSOP, XO hay các ngôi sao trên nhãn hiệu, trừ rượu mang tên “Seagram V.O” (Very Old - rất cũ) thuộc dòng Whisky Canada.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Brandy chỉ chung các loại rượu mạnh chưng cất từ rượu vang (nho) hay từ trái cây đã lên men. Thường Brandy phải qua hai lần chưng cất để đạt tỷ lệ cồn 70-80%, rồi mới ủ cho rượu dịu bớt trong các thùng gỗ sồi nhờ quá trình ôxy hoá, sau đó pha thêm nước cất để đạt độ cồn khoảng 40%. Cũng có khi Brandy được pha thêm caramel (đường ngào) để có màu đẹp. Brandy có hai dòng chính là Cognac và Armagnac.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cognac chưng cất từ nho. Chất lượng rượu Cognac không chỉ phụ thuộc tiến trình chưng cất mà còn là sự tổng hợp của thổ nhưỡng, khí hậu và các điều kiện khác để cho ra trái nho. Nho sau khi hái, ép lấy nước cốt, để lên men rồi mới đưa vào nồi cất. Rượu mới cất không có màu, chứa khoảng 70% cồn và còn mùi vị trái cây, thậm chí cả mùi đồng (của nồi cất). Đổ vào ủ trong thùng gỗ sồi, rượu đổi dần thành màu hổ phách và có hương vị nho dịu dàng. Bước tiếp theo là pha chế các loại Cognac với nhau sao cho rượu có vị ngon nhất trước khi đóng chai, dán nhãn.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thường các ngôi sao hoặc các chữ ký hiệu được ghi vào nhãn để định rõ chất lượng rượu. V.O (very old), V.S.O.P (very superior old pale - chữ này dân nhậu hay đọc lái ra theo tiếng Pháp thành Verser Sans Oublier Personne, có nghĩa là Rót không chừa một ai. Trường hợp này, dân không chịu uống sẽ đọc thành Verser Sans Obliger Personne, có nghĩa là Rót không bắt buộc ai. Kiểu chơi chữ này tương tự như Tửu bất khả ép, rồi Ép bất khả từ v..v). Những ký hiệu bằng chữ viết tắt trên được coi vượt cả 3 sao về thời gian ủ rượu (3 sao phải đạt ít nhất 4 năm rưỡi) và do đó, vượt luôn về chất lượng.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Extra, X.O (Extra Old), Napoleon, Grand Reserve, Gordon Bleu, Liqueur Cognac dùng để chỉ những loại rượu Cognac được ủ rất lâu, trên 50 năm hay hơn nữa. Đặc điểm của Cognac là khi đổ trên tay, hơi ấm từ lòng bàn tay làm rượu toả mùi thơm rất mạnh. Các loại Cognac thông dụng ở thị trường Việt Nam là Hennessy, Martell, Remi Martin&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; "&gt;Xin ghi chú thêm, thoạt đầu, Napoleon và Roi des Rois được coi là ký hiệu đứng sau tên rượu (thí dụ Martell Napoleon) chứng tỏ rượu được ủ đã rất lâu, sau lại bị “lạm dụng”, sử dụng như tên riêng của rượu thuộc dòng Cognac.&lt;/p&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Armagnac là loại rượu nho sản xuất ở vùng Gascony nằm ở phía nam tỉnh Bordeaux (Pháp). Đây là xứ sở của người Basques, gồm ba tiểu vùng là Thượng Armagnac (hoặc Armagnac trắng), Hạ Armagnac (hoặc Armagnac đen) và Tenareze. Nho dùng cất rượu chỉ được phép gồm có 3 loại có các tên St. Emillion, Folle Blanche và Colombard. Cách chưng cất rượu Armagnac giống như Cognac, nhưng dùng nồi cất có cột và rượu phải ủ lên men trong thùng bằng gỗ sồi xứ Gascony. Rượu Armagnac có hương vị rất đặc biệt tuy hơi gắt.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Brandy còn có vài dòng khác ít thông dụng hơn là Marc và Grappa. Marc được chưng cất từ nước cốt của vỏ và hạt nho qua lần ép thứ 4 hay thứ 5. Marc thường có màu xanh nhạt, vị gắt hơn Cognac và Armagnac. Tuy vậy nhiều người khoái Marc hơn bất kỳ loại Brandy nào khác vì nó có vị nho nhiều hơn. Grappa là rượu Marc sản xuất ở những vùng nói tiếng Ý và tại Ý. Grappa hoàn toàn không có mùi, vị hơi chát. Đặc biệt Grappa sản xuất ở vùng Piedmonte - nhất là tại Barbera với tên Grappa Italia có vị rất tuyệt&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Rum có một lịch sử rực rỡ, bắt nguồn từ châu Á. Nó theo chân con người trong cuộc hành trình về phương Tây. Cây mía được Columbus mang đến châu Mỹ, Cuba và Rum xuất hiện đầu tiên tại vùng này. Rum ngày nay xuất hiện ở những nơi trồng mía.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Theo định nghĩa, Rum là rượu chưng cất từ cốt mía hay sản phẩm của cây mía (sirô mía, mật mía). Nó được chưng cất lên đến khoảng dưới 950 cồn và thường được đóng chai ở độ thấp hơn nhiều. Rum còn giữ lại phần lớn mùi vị tự nhiên của sản phẩm gốc.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Rum chủ yếu dùng pha chế cocktail nhưng cũng có thể uống sec hay pha với nước cốt trái cây.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tequilla là rượu chưng cất từ nước cốt lên men của một loại cây thuộc họ Mageley hay Mezcal (tương tự cây xương rồng) có tên Tequilla Weber, thuộc tiểu bang Jalisco, Mexico. Theo nghị định của chính phủ Mexico, chỉ rượu sản xuất trong tiểu bang Jalisco mới được mang tên Tequilla. nếu sản xuất ngoài vùng đất này, rượu sẽ có tên Mezcal.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tequilla chứa ít nhất 40% độ cồn, có vị rất đặc trưng của thảo mộc thiên nhiên, thường được dùng để pha chế (nhất là với nước chanh), tuy có một số người thích uống sec.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vodka là loại rượu mạnh không màu làm từ bất cứ chất liệu nào. Lúc mới chưng cất Vodka đạt đến 950 cồn, sau giảm dần còn từ 400 – 500. Vodka không nhất thiết phải qua khâu ủ, nhưng cần xử lý nhằm loại bỏ hương vị và màu sắc để trở thành trong suốt, không mùi. Đây là loại rượu dễ bay hơi, có thể pha chế với nhiều loại trái cây và các hỗn hợp đồ uống khác.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Gin do tiến sỹ Sylvius, một nhà vật lý kiêm giáo sư y khoa Trường Đại học Layden (Hà Lan) sản xuất đầu tiên vào năm 1650.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Gin chưng cất từ các loại hạt (bắp, lúa mạch, lúa mỳ, lúa mạch đen) trộn với hương liệu là các loại thảo mộc như hạnh nhân, quế, hạt cô-ca, gừng, vỏ chanh, cam... Về mặt kỹ thuật, Gin có thể coi là một loại rượu mùi nếu được cho thêm đường. Độ cồn trong rượu Gin từ 34% - 47%.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; "&gt;Về dòng rượu Johnie Walker ở Việt Nam hiện có 5 loaị là Red, Black, Green (Pure Malt), Gold, Blue (sắp thứ tự tăng theo giá tiền và độ ngon!? ). Phần lớn rượu bán ở VN có lẽ đóng chai ở Singapore (cỡ 0,75l) thì phải vì loaị này (trừ Green và Blue) có viên bi ở cổ chai, còn mua tại nơi khác không phải Đông nam Á thì không có viên bi ấy. Cùng một loaị rượu, chai không có bi uống diụ, thơm hơn loaị có bi khoảng một mười, một tám. Loaị đỏ và đen ngoaì cỡ chai thông thường 0,75l hay 1l còn có loaị đến 4,5 lít. Nếu có một chai 4,5 lít black thì phải mời đủ các "bợm nhậu" ở đây này mới hạ gục hết chai.&lt;/p&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dòng rượu Chivas Regal thường gặp là loaị 12 năm (hình như không có loaị thấp hơn) tương đương với Black label của Ông già chống gậy nhưng thơn dịu hơn (có bi hoặc không bi). Hai loaị sau không có bi là loaị 18 năm tương đương gold label, nhưng loaị này có vẻ ít. Loaị xịn 21 năm, đựng trong chai sứ, dáng như bầu rượu. Loaị này uống sướng hơn (theo tôi) Blue label, lý do Blue label mặc dù 24 năm, đắt hơn nhưng không ngon hơn bao nhiêu. Hơn nữa, chơi một chai Chivas Regal 21 năm, chai lọ, bao bì thấy ngon lành hơn loaị ông già chống gậy, cho dù ông già chống gậy blue cũng có hộp nhung!&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cognac thì thơm hơn, uống đằm thắm hơn. Hiện nay bán các loaị khá phổ biến là Remy martin hay Hennessy, loaị Martell ít thấy hơn. Loại Martell Pháp đã bán công nghệ cho Mỹ. Các loaị khác như là Courvoisier, Pruner cũng dòng Cognac cũng khá ngon nhưng ít phổ biến hơn.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ai đã từng uống Rhum nội (Rhum Hiệp hòa, sản xuất tại Biên hòa thì phải), hương Rhum thì có nhưng khử an-đê-hit không kỹ nên rất dễ say, say thì nhức đầu đến khốn khổ. Thập niên 80 thì khá phổ biến loại Bình đông, Hiệp hòa naỳ. Nếu đã chiến và trụ đuợc với mấy cái loại này (không nặng đô lắm nhưng dễ trúng gió và nhức đầu) thì có sợ chi mấy thứ ruợu tây (thứ thiệt).&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vào quán nước, đi với em út chẳng hạn, gọi ly chanh tuơi hay chanh muối có vẻ "quê độ" bèn gọi chanh Rhum. Uống chẳng ngon gì nhưng gặp máy chém khi tính tiền cũng xanh mặt vì chúng bảo là Rhum ngoại nên đắt. Thật ra ai thích uống nước chanh pha chút rượu thì thử pha JW sẽ rất ngon. Ngon hơn nhiều khi uống nước chanh tươi pha chút whisky.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cái thời ruợu chanh, ruợu cam Hà Nội xem như là của quý bán phân phối trong dịp tết nay cũng không còn mấy nguời xài. Uống các loại ruợu này thì đúng là tra tấn cho bợm nhậu quen với các dòng ruợu tây hay ruợu đế của ta.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bây giờ cứ có rượu Bầu đá hay rượu làng Vân chính hiệu để mà chiến là sướng và yên tâm hơn cả. Rượu nhãn Nga thông dụng hiện nay là Vodka, Smirnoff xanh, đỏ hiện nay chắc không ngon rượu trắng loại hảo hạng của ta (!?). Còn đối với Stolichnaya (Thủ đô?) và "Xờ tăng đa rờ tờ" thì chất luợng, trình độ, giá cả ra răng, các bác cho em biết với.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;TM Smirnoff hiện nay bán ở ngoài Nga ko phải là rượu của Nga, mà là Mỹ. (Ở VN thường là rượu sx ở Đài loan) Ở trong Nga thì có 2 loaị rượu Смирновъ- giá khoảng 6$(chai đỏ 0.5, 40%), 7$ (chai xanh0.5, 45%) và Smirnoff (Смирнофф) sx tại Nga. Hiện nay tranh cãi về bản quyền chữ Smirnoff vẫn tiếp tục giữa con cháu họ nhà naỳ!&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Và bây giờ, khỏe nhất có lẽ là uống Smirnoff pha mật gấu (xịn), vừa được thấy đất trời bay bay, vừa được khỏe, vừa được "người khác" khen.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; text-align: justify; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: right;padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; border-image: initial; font-family: Tahoma; font-size: 12px; line-height: 18px; "&gt;Sưu tầm&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-5227313581160263168?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/5227313581160263168/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=5227313581160263168&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/5227313581160263168'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/5227313581160263168'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2012/01/chuyen-ve-ruou-ngoai.html' title='Chuyện về rượu ngoại.'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-kjPwgU4C2P8/TwW38Q4RrGI/AAAAAAAAALg/b-ipq44bS7s/s72-c/ruou.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-3568997938922860116</id><published>2011-12-24T10:08:00.000-08:00</published><updated>2011-12-24T10:29:16.317-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Remember When</title><content type='html'>&lt;dl&gt;      &lt;dt&gt;&lt;h3 style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 2px; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 170px; padding-bottom: 0px; padding-left: 25px; text-align: -webkit-auto; background-color: rgb(255, 250, 230); "&gt;&lt;span style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; line-height: 30px;"&gt;&lt;span   &gt;&lt;object width="300" height="61"&gt;&lt;param name="movie" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?Ni8yYy82MmM4ZTljYjEzMDU2ZTgyZDg0NGEzMTk0NGE3OTUxMy5cUIbaBmUsICDN8UmVcUIbaBZW1iZXIgV2hlWeBnxBWeBGFdUngIEphY2cUIbaBzWeB258fDE"&gt;&lt;param name="quality" value="high"&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;&lt;embed width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?Ni8yYy82MmM4ZTljYjEzMDU2ZTgyZDg0NGEzMTk0NGE3OTUxMy5cUIbaBmUsICDN8UmVcUIbaBZW1iZXIgV2hlWeBnxBWeBGFdUngIEphY2cUIbaBzWeB258fDE" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;&lt;h3 style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 2px; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 170px; padding-bottom: 0px; padding-left: 25px; font-size: 16px; color: rgb(115, 112, 102); line-height: 30px; font-family: Tahoma, Arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto; background-color: rgb(255, 250, 230); "&gt;&lt;strong style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; font-style: inherit; "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/h3&gt;&lt;h3 style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 2px; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 170px; padding-bottom: 0px; padding-left: 25px; font-size: 16px; color: rgb(115, 112, 102); line-height: 30px; font-family: Tahoma, Arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto; background-color: rgb(255, 250, 230); "&gt;&lt;strong style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; font-style: inherit; "&gt;Remember When&lt;/strong&gt;&lt;/h3&gt;&lt;p class="_lyricContent" expand="rows4" style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; padding-top: 0px; padding-right: 80px; padding-bottom: 10px; padding-left: 25px; line-height: 30px; color: rgb(115, 112, 101); font-family: Tahoma, Arial, sans-serif; font-size: 12px; text-align: -webkit-auto; background-color: rgb(255, 250, 230); "&gt;Remember when I was young and so were you&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;and time stood still and love was all we knew&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;You were the first, so was I&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;We made love and then you cried&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Remember when&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Remember when we vowed the vows&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;and walked the walk&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Gave our hearts, made the start, it was hard&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;We lived and learned, life threw curves&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;There was joy, there was hurt&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Remember when&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Remember when old ones died and new were born&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;And life was changed, disassembled, rearranged&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;We came together, fell apart&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;And broke each other's hearts&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Remember when&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Remember when the sound of little feet&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;was the music&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;We danced to week to week&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Brought back the love, we found trust&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Vowed we'd never give it up&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Remember when&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Remember when thirty seemed so old&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Now lookn' back it's just a steppin' stone&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;To where we are,&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Where we've been&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Said we'd do it all again&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Remember when&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;Remember when we said when we turned gray&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;When the children grow up and move away&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;We won't be sad, we'll be glad&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;For all the life we've had&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;And we'll remember when&lt;br style="outline-style: none; outline-width: initial; outline-color: initial; "&gt;&lt;/p&gt;&lt;/dt&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-3568997938922860116?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/3568997938922860116/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=3568997938922860116&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/3568997938922860116'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/3568997938922860116'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2011/12/remember-when.html' title='Remember When'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-4071767443353387539</id><published>2011-10-24T08:59:00.000-07:00</published><updated>2011-10-24T09:08:48.829-07:00</updated><title type='text'>Doremon Chế^^</title><content type='html'>&lt;div&gt;(cLICK VÀO HÌNH ĐỂ XEM)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-o7L6_ry8PSg/TqWMxI2soQI/AAAAAAAAAKw/_Agi7zmn14A/s1600/NO%2BLOVE%2BSTORIES%2B%2528BY%2BHOPHTH%2529.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 306px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-o7L6_ry8PSg/TqWMxI2soQI/AAAAAAAAAKw/_Agi7zmn14A/s320/NO%2BLOVE%2BSTORIES%2B%2528BY%2BHOPHTH%2529.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5667090481934016770" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-NVTKZMKh-J4/TqWMw548S6I/AAAAAAAAAKo/7VaZ0bGpV2M/s1600/LAMTHITTHAYGIAO%2528BY%2BHOPHTH%2529.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 214px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-NVTKZMKh-J4/TqWMw548S6I/AAAAAAAAAKo/7VaZ0bGpV2M/s320/LAMTHITTHAYGIAO%2528BY%2BHOPHTH%2529.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5667090477916900258" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-KQdJJI2bCH8/TqWMwuBI77I/AAAAAAAAAKY/IAHKHUgJDeE/s1600/NOBITA%2BGO%2BTO%2BSCHOOL%2521%2528by%2BHOPHTH%2529%2521.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 266px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-KQdJJI2bCH8/TqWMwuBI77I/AAAAAAAAAKY/IAHKHUgJDeE/s320/NOBITA%2BGO%2BTO%2BSCHOOL%2521%2528by%2BHOPHTH%2529%2521.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5667090474730057650" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-4071767443353387539?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/4071767443353387539/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=4071767443353387539&amp;isPopup=true' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4071767443353387539'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4071767443353387539'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2011/10/doremon-che.html' title='Doremon Chế^^'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-o7L6_ry8PSg/TqWMxI2soQI/AAAAAAAAAKw/_Agi7zmn14A/s72-c/NO%2BLOVE%2BSTORIES%2B%2528BY%2BHOPHTH%2529.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-2078517192548207128</id><published>2011-10-23T11:11:00.000-07:00</published><updated>2011-10-22T11:17:48.190-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Hãy sở hữu cuộc sống và đừng bao giờ hối tiếc!</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-QmbfKTgT0Ro/TqMIOEW-LAI/AAAAAAAAAKM/TzEQmfdapKo/s1600/nature2.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-QmbfKTgT0Ro/TqMIOEW-LAI/AAAAAAAAAKM/TzEQmfdapKo/s320/nature2.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666381793943497730" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 16px; background-color: rgb(255, 255, 255); "&gt;&lt;p style="font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; color: rgb(51, 51, 51); margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; color: rgb(51, 51, 51); margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào. Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến. (bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Ban đầu sự việc xảy ra trông có vẻ kinh khủng, đau khổ và bất công, nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng, sức mạnh, ý chí và tấm lòng của bạn. Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi cả. Bệnh tật, tổn thương trong tình yêu, giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xảy đến với bạn, hãy nhớ rằng đó là bài học quý giá. Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp, một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sống từng ngày mà không hề ước mơ. Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu, nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời bạn. Thành công hay thất bại, thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài hoc đáng giá nhất, sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình. Nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn, hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nhĩa của sự chân thật và hơn nữa, bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó. Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành, hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện, không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu . &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hãy trân trọng khoảnh khắc và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa. Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện, và biết lắng nghe. Hãy để trái tim biết yêu thương người khác. Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên, tự tin vào bản thân. Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình :"Bạn là một cá nhân tuyệt vời. Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn, vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy đây?". &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy. Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết, dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại. Ngay cả khi bạn rơi vào tận cùng của những đau khổ nhất, đừng bao giờ nuối tiếc hay hối hận, hãy suy gẫm thật kĩ, bước qua và mỉm cười với chính mình ♥                                                                                     &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; text-align: right; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;                                                                                                                                                                                     Nguồn:Sưu Tầm&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-2078517192548207128?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/2078517192548207128/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=2078517192548207128&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/2078517192548207128'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/2078517192548207128'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2011/10/hay-so-huu-cuoc-song-va-ung-bao-gio-hoi.html' title='Hãy sở hữu cuộc sống và đừng bao giờ hối tiếc!'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-QmbfKTgT0Ro/TqMIOEW-LAI/AAAAAAAAAKM/TzEQmfdapKo/s72-c/nature2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-1590631482435813312</id><published>2011-10-22T12:24:00.000-07:00</published><updated>2011-10-21T12:31:16.668-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Happy Birthday Arsène Wenger!</title><content type='html'>&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: rgb(255, 255, 255); "&gt;&lt;p style="margin-top: 0.4em; margin-right: 0px; margin-bottom: 0.5em; margin-left: 0px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 19px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;iframe width="560" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/Ff24Fi8aMDw" frameborder="0" allowfullscreen=""&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: sans-serif; font-size: 13px; margin-top: 0.4em; margin-right: 0px; margin-bottom: 0.5em; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt;&lt;b&gt;Arsène Wenger &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Hu%C3%A2n_ch%C6%B0%C6%A1ng_%C4%90%E1%BA%BF_qu%E1%BB%91c_Anh&amp;amp;action=edit&amp;amp;redlink=1" class="new" title="Huân chương Đế quốc Anh (trang chưa được viết)" style="text-decoration: none; color: rgb(186, 0, 0); background-image: none; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-position: initial initial; background-repeat: initial initial; "&gt;OBE&lt;/a&gt;&lt;/b&gt; &lt;a href="http://www./"&gt;(sinh ngày &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;22 tháng 10&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; năm &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;1949&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; tại &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;Strasbourg&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;) là &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;huấn luyện viên&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;bóng đá&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; người &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;Pháp&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;. Ông hiện là huấn luyện viên của&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;Câu lạc bộ bóng đá Arsenal&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;. Ông là huấn luyện viên thành công nhất của câu lạc bộ nếu so về thành tích và là huấn luyện viên có thời gian huấn luyện lâu nhất nếu tính theo số trận đấu mà ông dẫn dắt (trên 600 trận tính đến tháng 3 năm 2007). Wenger là huấn luyện không phải người Anh duy nhất giành được &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;cú ăn hai&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; ở Anh, hai lần vào năm 1998 và 2002. Trong &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;năm 2004&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;, ông trở thành huấn luyện duy nhất trong lịch sử giải &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;Ngoại hạng Anh&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; trải qua một mùa bóng bất bại.&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: sans-serif; font-size: 13px; margin-top: 0.4em; margin-right: 0px; margin-bottom: 0.5em; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt;&lt;a href="http://www./"&gt;Wenger có bằng &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;Kỹ sư&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; và &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;bằng Thạc sỹ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;Kinh tế&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; của &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;Đại học Strasbourg&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; và thành thạo &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;tiếng Pháp&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;, &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;tiếng Alsatian&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;, &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;tiếng Đức&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; và &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;tiếng Anh&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;; ông cũng nói được một ít &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;tiếng Ý&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;, &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;tiếng Tây Ban Nha&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; và &lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial;"&gt;tiếng Nhật&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;.&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: sans-serif; font-size: 13px; margin-top: 0.4em; margin-right: 0px; margin-bottom: 0.5em; margin-left: 0px; line-height: 1.5em; "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-1590631482435813312?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/1590631482435813312/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=1590631482435813312&amp;isPopup=true' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/1590631482435813312'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/1590631482435813312'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2011/10/happy-birthday-arsene-wenger.html' title='Happy Birthday Arsène Wenger!'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/Ff24Fi8aMDw/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-4506027417408721657</id><published>2009-11-01T04:03:00.000-08:00</published><updated>2011-08-01T10:37:26.246-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Tách cà phê muối</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ       thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh       chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc,       lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc       nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;      Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. A&lt;span class="Apple-style-span" &gt;nh quá run nên không       nói được &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color: rgb(153, 51, 153); "&gt;câu nào.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;CÀ PHÊ MUỒI&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và       muốn đi về... Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe,       cầm lên lại đặt xuống... Đúng lúc cô gái định đứng lên và       xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ:       "Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe". Gần như tất cả những       người trong quán nước đều quay lại nhìn anh... Cô gái cũng       vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì       lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: "Ngày trước nhà tôi       gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị       mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng - giống như       cafe cho thêm muối vậy... Mỗi khi uống cafe muối như thế       này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết...". Cô       gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước       tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu       quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và       chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt...       Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha       mẹ và gia đình mình... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;      Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui       vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng       nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân       thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của       cô. Và... như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người       lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng       nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách       cafe muối... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;      Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không       dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người       chồng là người ra đi trước... Sau khi anh chết, người vợ tìm       thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: "Gửi người con       gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ       can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất       trong cuộc đời... Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau,       được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh       đã rất run khi ngồi đối diện em... Lúc đó anh định gọi đường       cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em       lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh       đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề       thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần       anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ... Anh đã tự hứa với       mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;      dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy...       để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng       ngày suốt cuộc đời anh... Anh yêu em!". &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;      &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;      Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà       gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một       tách cafe muối... Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị       như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-4506027417408721657?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/4506027417408721657/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=4506027417408721657&amp;isPopup=true' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4506027417408721657'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4506027417408721657'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/11/tach-ca-phe-muoi.html' title='Tách cà phê muối'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-4459163142423077665</id><published>2009-09-27T00:09:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T10:53:55.405-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Chuyện tình cờ</title><content type='html'>&lt;span style="color: purple;"&gt;&lt;div style="text-align: justify; " id="post_message_3059149"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" &gt;-Làm sao mà cậu lại thích tôi được nhỉ? một con bé như tôi chẳng xứng với cậu chút nào..thêm vào đó , con bé đó lại không ưa cậu mới khổ chứ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" &gt;&lt;span&gt; -Thì tôi có bao giờ ngờ tới là tôi sẽ kết 1 nhỏ như Hằng đâu...mà Hằng biết không , theo sự tính toán của tôi , thì nếu tôi kết hôn với Hằng thì thế hệ thứ nhất sinh ra sẽ mắt 2 mí, mũi cao thẳng giống tôi nhưng mà đến đời thứ 2 thể nào cũng sẽ xuất hiện 1 vai đứa mang tính trạng lặn , tức mắt 1 mí , mũi tẹt giống Hằng cho mà coi..&lt;br /&gt;Nói đến đó hắn bật cười ha hả làm tôi tức đến độ bầm gan tím ruột :&lt;br /&gt;-CƯỜI GÌ MÀ CƯỜI , CƯỜI NHƯ CÔNG NÔNG LÊN DỐC , NHƯ XE BEN ĐỔ ĐÁ MÀ CƯỜI...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Hằng ko cần phải tỏ thái độ hậm hực như vậy đâu ..&lt;br /&gt;Hắn nói bằng giọng mỉa mai ...ối giờ ơi , vậy mà bảo sẽ cố gắng thay đổi vì tôi đấy , cũng may thần kinh tôi được cái bình thường , ổn định nên chẳng thèm nghe những lời hắn nói ...&lt;br /&gt;À , phải rồi ...còn chuyện này nữa ....phải làm rõ tình cảm của mình với hắn ...tôi chẳng muốn tình trạng khó xử mỗi khi gặp hắn phải kéo dài lâu nữa ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Huy à ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Gì vậy ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Tôi ...tôi muốn nói ...&lt;br /&gt;Tôi ấp úng trả lời ...trời , chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa ..thực lòng tôi ko ưa Huy nhưng cũng chẳng muốn phải làm hắn buồn ...&lt;br /&gt;-cậu ..cậu ...đừng có thích tôi nữa ...làm như vậy tôi khó nghĩ lắm ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Đừng nói nữa , tôi không nghe .&lt;br /&gt;Hắn gằn giọng nói ..còn tôi vẫn tiếp tục gan lì :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-làm như vậy chỉ cóp mình cậu mệt mỏi thôi ...tôi vẫn thích Phong mà ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-TÔI KHÔNG MUỐN NGHE .&lt;br /&gt;Hắn hét to mà giơ tay bịt tai lại mà quên khuấy mất là đang cõng tôi ...vậy là tôi rớt cái bịch xuống đất ... tê tái , đó là 2 từ miêu tả cảm xúc của tô&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;i &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;lúc này ..&lt;br /&gt;-&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Xin lỗi .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hắn rối rít nói và dìu tôi đứng dậy ....phải vất vả lắm tôi mới có thể đứng lên được và tuyệt nhiên , tôi không hề rên la hay nhỏ 1 giọt nước mắt nào ...đừng hỏi tại sao tôi không biết đau , vì tôi đã quá đau ...mất cảm giác rồi đó các bạn ạ ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Đề tôi cõng tiếp cho ..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hắn đề nghị 1 cách ...dè dặt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Thôi không cần . Huy tha cho Hằng dùm ...Hằng chưa đóng bảo hiểm đầy đủ ..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Tôi không cố ý mà ..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-dạ , Hằng có dám nói Huy cố ý đâu ....Hằng sợ mình mạo phạm Huy cái gì nữa Huy đẩy mình vào gầm xe tải nữa thì chết ..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-đừng nói kiểu vậy chứ ...nghe sởn da gà nè ...Hằng đâu phải là loại chấp vặt hả ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-THẾ HẢ ? THẾ CẬU THỬ RỚT 1 CÁI , TIẾP ĐẤT NHANH , GỌN , NHẸ NHƯ TÔI XEM THỬ CÓ CHẤP VẶT KHÔNG ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi nổi điên lên và hét to ...mãi một lúc sau khi đã trấn tĩnh lại , tối cố kìm nén cơn bực bội của mình :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-cậu về đi , nhà tôi gần đây , tôi có thể tự về được ..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-để tôi đưa thêm đoạn nữa .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Không , không cần&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi gạt phăng đi ..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Huy nhìn tôi rồi thở dài ..:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Thôi , được rồi , tôi về .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Rồi hắn đút tay vào túi áo ,rút ra 1 món quà và dúi nó vào tay tôi ..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Gì vậy ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi ngạc nhiên .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Quà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-ơ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi giãu nảy .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Tôi không nhận đâu , nếu là ngày 20/10 hay 8/3 hoặc sinh nhật tôi thì tôi sẵn sàng nhưng hôm nay là valentine nên tôi không thể nhận được ..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Mặt Huy cau lại :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Hằng tệ vừa thôi chứ ...bấm tay tôi đến tím , sau đó tôi cõng Hằng về ..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Tôi đâu có bắt ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Thì tôi tự nguyện nhưng tôi không dối là không mệt ...giờ Hằng lại trả lại quà tôi tặng , có biết đây là lần đầu tôi tặng quà valentine cho con gái không ? ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Thôi tôi về đây , món quà đó Hằng muốn quăng thì tùy .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hắn nói bằng giọng giận dỗi và bỏ đi 1 cách vội vã ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Ơ ..HUY ..QUAY LẠI .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;tôi gọi với theo ....nhưng hắn lại bịt chặt tai lại ..cái điệu bộ của hắn y chang 1 thằng con nít , thấy mà ghét&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Món quà hắn tặng tôi là chiếc IPOD và 1 hộp chocolate Bỉ kèm theo đó là 1 tấm thiệp dễ thương với dòng chữ :thich1nguoi.kiss.to..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;đểu...đểu..lần đầu tiên mà tặng quà cho con gái mà ghi những lời này thì đúng xạo...xạo kinh khủng khiếp..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Mà chiếc Ipod này quá đẹp , quá xa xỉ đối với một đứa con gái như tôi.nó luôn là niềm mơ ước , ám ảnh ngay cả trong giấc mơ....nhưng...tôi phải trả lại gấp , tôi không muốn mang tiếng là đào mỏ hắn nữa..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;'' but if you want cry , cry on my shoulder ''&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;vớ lấy cái điện thoại...tôi thấy số máy của Huy hiện ra , cũng may, vừa đúng lúc //&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-alo , Huy à.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-uh , mở quà ra chưa?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-mở rùi , mà tôi không lấy đâu , cậu tặng thứ xa xỉ phẩm quá.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-KHÔNG LẤY LÀ THẾ NÀO? TÔI KHÔNG LẤY QUÀ TRẢ LẠI ĐÂU...XUI LẮM..HẰNG THÍCH QUĂNG CŨNG ĐƯỢC NHƯNG ĐỪNG CÓ TRẢ LẠI.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hắn hét toáng lên và tắt máy cái rụp...làm tôi chỉ kịp gào lên mấy tiếng :ALO, ALO..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;----------------------------------------------------------------------------------------------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi là Huy , năm nay 17 tuổi , hiện đang học cấp 3 Sao Vàng...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hẳn là các bạn đã coi phim '' người đàn bà yếu đuôi'' rồi nhi? chắc là có biết đến câu hát :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;'' nào ai biết ra sáo kiếp người , nhiều đắng cay trong tiếng cười ''...chẹp , tôi cũng đang lâm vào hoàn cảnh tương tự....tôi chẳng thể ngờ 1 thằng được mọi người phong danh hiệu là ''hot boy '' như tôi lại đi phải lòng 1 con nhỏ bình thường , mà tệ hơn con nhỏ đi lại đi thương thầm 1 thằng ngay trong lớp của tôi ,làm tôi chẳng thể nào cảnh cáo hay đập thằng đó 1 trận được mặc dù bản thân rất muốn..bực..bực kinh khủng..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-ê, cái mặt ông sao khó coi vậy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tuấn , 1 trong 2 thằng bạn nối khố của tôi hỏi..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- chắc là lại chuyện với em Hằng đó mà....tội nghiệp , cu cậu lần đầu tiên luỵ vì tình..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Thằng Nghĩa nhe răng cười nhưng khi thấy tôi cau mày lại nó bèn thôi , chẳng dám hó hé..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-ủa? không phải ông hẹn hò ối đứa , kinh nghiệm cưa gái đầy mình hay sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tuấn tò mò hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-tôi có cưa gì đâu...tự dưng mấy con nhỏ đó nhảy xổ vào đấy chứ , tôi cũng vờn qua , vờn lại cho vui...nhưng Hằng là tôi thích thiệt , nhưng mà hễ 2 đứa ngồi gần là lại có chuyện...chán thế cơ chứ..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-vậy thì để tụi anh bày cho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Thằng Nghĩa cười hì hì và nó kéo thằng Tuấn sang phía nó :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-nhìn đây Huy , tôi là ông còn Tuấn là Hằng....Hằng à.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Giọng nó bỗng trở nên nhỏ nhẹ:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-em.xin em hãy nhìn vào đôi mắt anh đây...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-có cần phải sến như thế không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;tôi cau có hỏi và tưởng tượng ra khuôn mặt méo mó của Hằng khi nghe tôi phát ngôn câu này xong....&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Im đi , nghe tôi nói này...con gái thích sự dịu dàng và lãng mạng...vì vậy vào những giờ phút như thế này cần nói với nàng bằng tất cả sự trìu mến....em..em có thấy gì khi nhìn vào đôi mắt anh không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-dạ có.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Thằng Tuấn chớp mắt:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-em thấy 1 bầu trời toàn ghèn..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-HaHa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi ôm bụng cười sặc sụa..tất nhiên 1 thằng bảnh bao như Nghĩa thì đào đâu ra ghèn..nhưng mà lời của thằng Tuấn là nó ngại kinh khủng...thế là 2 thằng rượt đuổi nhau khắp nhà tôi từ phòng này sang phòng nọ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-----------------------------------------------------------------------------------------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-thôi , tụi này về.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;2 thằng ngồi trên chiếc Dylan vẫy tay chào tôi trước cổng nhà...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-uh , cút về đị&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi khẽ cười nói...đột nhiên :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-này , hỏi thiệt...con gái thích tôi hay thằng Phong hơn?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Phong?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Thằng Tuấn trố mắt :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-sao tự nhiên lôi cái thằng '' chuyên giáo dục công dân '' đó vào vậy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-này...hay....nó là tình địch của ông?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Nghĩa nói giọng nghi nghi hoặc hoặc...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-nói nhiều , trả lời coi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-uh , thì ông cứ làm 1 bảng so sánh đi.. nếu xét về giàu thì ông ăn đứt nó....nếu nói về đẹp trai thì nó đẹp theo kiểu công tử..còn ông bụi bặm , ngạo ngạo , lì lì nên con gái sẽ kết ông hơn..thêm vào đó ông cũng thông minh , học hành tanh tưởi chẳng kém ai , ông giao tiếp rộng hơn nó , bọn con trai trong trường cũng thích đánh bạn với ông hơn....còn cái thằng đó , nói thẳng bọn tôi chẳng thích chơi , nó chính chắn quá so với bọn mình , lại thuộc dạng con trai ngoan , đạo đức , sống có khuôn phép..không hút thuốc , không rượi bia , không sát gái , sống cứ như 1 ********* ngoan đao...chán chết......mà thui , gần 11 h rùi , bọn này uot nha....&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-uh , bye.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Hằng ơi , Hằng ơi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tiếp theo tiếng gọi đó là 1 tràng sủa in ỏi của mấy con cún nhà tôi...vội đặt bình tưới cây xuống bể cá gần đó , tôi chạy ra mở cổng..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Ôi , Phong.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi reo lên mừng rỡ và vội mở cửa cho cậu ấy , đồng thời nạt con Jupiter im miệng :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Jupiter , mày có thôi sủa đi không? bạn tau mà...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;rồi tôi đẩy cửa ra cho Phong dắt xe máy vào...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Phong tìm nhà Hằng có khó không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Không , mình đi qua đường này nhiều rồi mà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Phong cười và sau khi dựng xe sát cạnh chiếc xe đạp của tôi , cậu vớ tay tới trước giỏ lấy 1túi quà to :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Hằng này , bố mình mới đi Mỹ về , có chút choolate , mẹ bảo đem sang biếu làm quà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-cám ơn nhẹ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi đỡ lấy túi quà từ tay Phong và cười nói :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-cậu vào nhà miệng chơi nhé , cho biết nhà biết cười.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-à...ờ,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Phong gật đầu nói....hì , hèn gì..sáng nay khi vào ngoisao.net để dò trắc nghiệm cung hoàng đạo..người ta đã phán tôi rằng tôi sẽ có 1 ngày tuyệt vời và lãng man..he he , từ này tôi sẽ đi quảng cáo trang này mới được..đúng là 1 trang web hay ho , dễ thương kinh khủng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;--------------------------------------------------------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Phong uống nước này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi ddayra ly nước cam cho Phong và ngòi xuống ghế đối diện.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-cảm ơn Hằng nghe, ủa..mà 2 bác đâu rồi?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-à , mẹ mình về quê ăn giỗ...bố đi làm phóng sự ở Đà Nằng..chị ở với chồng tại Vũng Tàu...thành thử mình ở nhà 1 mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Thế Hằng có sợ ma không.?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-sợ hả?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi cười hì hì.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-mấy tối nay mình toàn rủ cái Hoa đến ngủ cùng..ma thì chả sợ , chỉ sợ người.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Rồi sau đó không khí im lặng quá , chả biết phải làm gì , tôi bèn vọc tay vào túi quà.lấy ra 1 viên kẹo chocolate và bóc vỏ cho vào miệng....chu choa , tôi suýt soa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Chà, ngon kinh khủng Phong à.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Hằng có thích ăn chocolate không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-có chứ...về ăn , Hằng thích ăn nhất chocolate , về phim : Hằng thích coi phim tình cảm Hằng quốc , còn màu sắc Hằng thích nhất là màu đỏ và màu hồng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Màu đỏ và hồng?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Phong lặp lại và khẽ cười:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Hằng toàn thích màu rực rỡ thôi nhỉ? nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng tươi tắn thế đâu...nó còn có cả màu chàm , màu lam , và đôi khi cả màu đen nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-thế Phong thích nhất màu gì?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi tò mò hỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-À , mình thích màu xanh dương nhất..không hiểu sao khi nhìn màu đó mình có cảm giác bình yên lạ lùng...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Bỗng đột nhiên..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-HẰNG ƠI?????????&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi thở dài thườn thượt vì '' đã nghe tiếng Huy lùa trong gió ''...và trong lòng tôi lúc này đang than khóc cho số phận hẩm hiu của mình....tại sao lúc nào hắn cũng chọn đúng lúc mà ám thế nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-----------------------------------------------------------------------------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Hằng à , hình như Huy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Phong nhắc khéo khi thấy tôi ngồi ì ra đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-à...ờ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi ậm ờ nói và miễn cưỡng đứng lên lê chân ra sân....hắn kia rồi, cười tươi roi rói bên cạnh chiếc SH...hic , con nhà giàu có khác, nay lụa xe này , mai lái xe khác ~~&amp;gt; ghét.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-cơn lốc nào đưa cậu đến đây vậy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi vừa mở cổn vừa hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-cơn lốc tình yêu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hắn nhe răng cười nói...còn tôi , tôi cũng nở 1 nụ cười e lệ , hàm tiếu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-nói xằng bậy vừa thôi , tôi sút chó ra cắn cho bây giờ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-đâu , chó nhà Hằng dễ thương thế mà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hắn suýt soa nói...trời ạ , tôi đưa mắt nhìn xuống dưới chân hắn thì 3 con :Jupiter , Dylan , future thi nhau xun xoe , vẫy đuôi , liếm chân hắn...hic....tức ói máu...1 lũ phản chủ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-ai trong vậy Hằng?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hắn chỉ tay vào chiếc xe máy của Phong thắc mắc hỏi..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-à....xe..xe bố tôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Có lẽ khi đó tôi linh cảm nếu Huy biết đó là xe của Phong thì Huy sẽ gây chuyện hay sao ấy nên mới bịa ra như vậy...nhưng..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-mình về Hằng nhé.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Thì ra Phong xuất hiện sau lưng tôi từ lúc nào.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Phong thành bố Hằng từ khi nào vậy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Huy quay sang tôi nhếch mép hỏi đểu , còn tôi..ngại quá nên không dám ngẩng lên , mắt cứ dán chặt xuống đất....rồi cậu ta quay sang Phong , trợn mắt hỏi bằng giọng không lấy gì làm thân thiện lắm :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-Ông đến có chuyện gì vậy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-bố mẹ bảo tôi đem chocolate đến biết nhà Hằng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Phong nói bằng giọng khó chịu..rồi lẳng lặng quay sang dắt xe máy...tôi đoán có lẽ cậu ấy khó chịu trước thái độ của Huy lắm nhưng vẫn cố tươi cười chào tạm biệt tôi trước khi về.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;đợi cho Phong đi khuất , Huy cau có hỏi :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-nó tặng cô chocolate à?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-uh đó mà sao.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi nói bằng giọng thách thức.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-ăn chưa?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-1 cái.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-trước mặt nó?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-tất nhiên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Huy trợn trừng mắt nhìn tôi rồi quát lên :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-CÔ BỊ ĐIÊN À? LỠ NÓ BỎ THUỐC MÊ THÌ SAO?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-thuốc mê?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi nhăn mặt cóc hiểu hắn định nói cái quái gì?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-chứ sao nữa...rủi hắn bỏ thuốc mê vào đó...rồi Hằng ăn..sau đó thì Phong sẽ....Hằng còn dại lắm...con gái thì phải cẩn thận chứ?...khôn 3 năm dại 1 giờ mà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-THÔI ĐI.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;tôi hét lên khi nghe hắn nói...ngứa tai kinh khủng :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-bộ cậu tưởng ai cũng dê như cậu hết à? Phong là người đàng hoàng , chưa bao giờ nói xấu Huy vì vậy Huy đừng có đi chụp mũ cho cậu ấy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;                                                                                   &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;   &lt;!-- / message --&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family: courier new;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;          &lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-4459163142423077665?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/4459163142423077665/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=4459163142423077665&amp;isPopup=true' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4459163142423077665'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4459163142423077665'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/chuyen-tinh-co.html' title='Chuyện tình cờ'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-867736317058295305</id><published>2009-09-27T00:06:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T10:55:25.211-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Ngược đường yêu thương...</title><content type='html'>&lt;span&gt;&lt;span &gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Nó chạy theo kéo kéo quai c&lt;/span&gt;ặp của Sơn.ánh mắt lạnh lùng nhìn nó.Nó hơi run.Và thở mạnh:"Cậu.Tớ quý cậu nhiều lắm".Và chạy mất.Chạy vào một nơi mà nó vẫn có thể dõi theo hành động của người ấy.Sơn bước đi,hình như chẳng chút ngập ngừng.Đạp xe.Về nhà.Hình như chẳng có gì thay đổi.Một ngày qua đi.&lt;br /&gt;Mấy ngày sau đến trường,nó cố không nhìn ánh mắt của Sơn.ít ra khỏi lớp.Đi sớm và về muộn hơn....Nhưng rồi lại quyết tâm......Cậu ấy ở trước mặt.Nó phóng xe nhanh lên cùng:&lt;br /&gt;           -Cậu.&lt;br /&gt;           -Uhm.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span&gt;&lt;span &gt;          Và im lặng.Không gì nữa.Nếu quãng đường đến trường còn kéo dài thêm nữa chắc nó chết vì ngạt thở.&lt;br /&gt;Lớp 12 rồi.Trong lúc nó đang phân vân không biết có nên nói tình cảm của mình với Sơn-cái cảm giác đi qua một người mình yêu quýmà cứ phải mặt lạnh thật khó chịu,thật chẳng phải là nó-thì cứ như số trời vậy,nó đọc được toàn những câu kiểu thế này:người ta có quyền được biết rằng họ đang được yêu quý;hay hãy nói ra tình cảm của mình,nếu không được đáp trả bằng một tình cảm tương tự thì ít ra bạn đã sống đúng với trái tim mình,đó là một kiểu hạnh phúc..........Và nó cười.Nó hiểu.Có động lực.Nhưng thực tế dường như vẫn là một khó khăn.Với nó,Sơn lúc nào cũng là một dấu chấm hỏi.Với nó Sơn lúc nào cũng thật xa.Với nó,Sơn luôn là một thế giới rất khác........&lt;br /&gt;20/10 đến.Món quà quý giá nhất mà ông trời tặng nó ngày hôm ấy chính là sức mạnh.Sức mạnh để nó nói lên được "lời trái tim muốn nói " với Sơn.Mà nói như một chuyện đùa vậy.Chẳng ai tỉnh tò bằng một câu ngắn gọn hết mức đến thế,bằng một hành động buồn cười đến thế.Hơn nữa,nó lại chẳng đáng tin cho lắm(!?)-ai bảo nó là một nhân của dân chuyên văn-toàn những bà lắm mưu nhiều kế,biết đâu hành động của nó là một "trò chơi cho vui " của chị em chúng mình.....Đấy,đến nó còn không tin đựoc huống chi là Sơn-một người hình như nên dè chừng quá nhiều điều vì được quá nhiều người ngưỡng mộ nhưng số không thích cũng chẳng kém.....Và không tin!?&lt;br /&gt;       Thế thì thế nà&lt;a href="http://y.ch/" target="_blank"&gt;y.ch&lt;/a&gt;ắc sẽ không phải là hành động đâm lao thì phải theo lao.Sự quyết tâm của nó cao quá!tại trái tim mà.Và đưa sổ.Vật báu của nó.Quyển sổ viết bao nỗi niềm của nó,mọi cảm nhận của nó về Sơn,mọi điều khó hiểu.......Quyển sổ là nhân chứng một tình bạn đặc biệt của nó với Sơn.Quyển sổ chứa đầy những câu bộc lộ tình cảm kiểu như tớ quý cậu nhiều lắm và chứng minh.Quyể sổ viết đến hơn một năm rồi đấy nhỉ.Nó thấy phục mình -tại ai bảo nó cũng thích Soqn như nhiều đứa trong lớp,nhưng ai bảo nó chẳng bao giờ tham gia vào một cuộc bàn tán về những chuyện xoay quanh cậu bạn ấy.Ai bảo nó lúc nào cũng nghĩ về vẻ bề ngoài và trái tim con người...Nó cứ cố đi khám phá điều bí ẩn là Sơn và giải mã sự thắc mắc cho mình.Bằng trái tim.Và nó tin.Và quý cậu bạn ấy....Thì không cùng quan điểm(ôi trái tim mà cũng có quan điểm hả) với sự thích củamột lũ bạn trong lớp nên nó có cuốn sổ.Gía trị lắm chứ.Chắc nhận được cuốc sổ Sơn sẽ vui lắm.Vui vì có ai đó đã hiểu....Nghĩ thế mà nó vui lắm.Không thành đôi thì cũng thành bạn.......Sao nó hí hửng thế không biết...Ai bảo nó luôn tin -tình yêu...Nó mỉm cười!!&lt;br /&gt;Đưa sổ rồi.Đọc ở đó là Sơn có thể thấy được tất cả.Tên,sở thích,tính cách,lí trí,tình cảm...hiện rõ ở đấy cả rồi.Những băn khoăn của nó.Noa nghĩ rằng Sơn sẽ lật từng trang viết cẩn thận và giải đáp tất cả và...Nhưng chẳng có gì cả...Không biết điều gì đã làm nó mê muộn đến thế.Con trai đâu có"nhiều chuyện"như con gái;đâu có tỉ tê,mít ướt.nhạy cảm hay đa cảm như con gái.Hơn thế nữa,người đó lại là cậu ấy thì làm gì có....thư.&lt;br /&gt;...Nó lại liều hỏi bạn ấy.Đi hết một quãng đường,Sơn chỉ nói một câu-tớ đọc rồi.Và lại im lặng.Nó định hỏi xem cậu ấy nghĩ gì.Nhưng thở còn khó thì sao mở mồm được.May mà không chảy máu lưỡi.(Đối với nó,nói ít quả là một cực hình-một đứa hay nói,hay cười,đầy bản lĩnh...Nhưng.....).&lt;br /&gt;Bao nhiêu lần như thế rồi.Nhưng nó vẫn thế.Lại thấy cậu ấy trước mặt.Trời nắng.Và không mũ.Nó nhanh chóng gập chiếc ô của mình lại và đi lên cùng.Hai đứa đầu trần.Nó chào bằng một câu thăm hỏi như hai người thân thân lâu ngày không gặp:&lt;br /&gt;                     -Dạo này cậu học thế nào rồi?&lt;br /&gt;                     -Vẫn bình thường thế.&lt;br /&gt;Và lần này,không phải là im lặng đâu.Bởi những tiếng xe của nó-cạch,cạch...Nó còn căng thẳng hơn bình thường....&lt;br /&gt;Nó cũng nghĩ chứ.Hình như nó khùng quá.Trơ trẽn lắm thì phải.Sao con gái mà chẳng biết xấu hổ gì.Nhưng nó rất quý Sơn.Ừ thì quý.Nói cũng nói rồi.Biết cũng biết rồi.Nhưng Sơn...Nó trở thành một kẻ đeo bám,gây khó chịu cho người khác từ khi nào.Thấy nực cười cho mình.Nó là ai nào?...&lt;br /&gt;...Và bắt đầu xa lạ.Thật ra lúc nào cũng là thế còn gì.Còn cách gọi tên nào khác cho hai đứa?Nó lại đi qua Sơn một cách lạnh lùng,không quan tâm,thản nhiên cười nói với bon bạn...Nhưng ánh mắt nó vẫn giữ thói quen cũ.Cả nhịp đập của trái tim nữa.Thật không hẹn mà đến.Anhs mắt nhìn và tim ơi sao đi nhanh thế?!!!&lt;br /&gt;Thế thì thế này.Nó chọn được hai cái hộp gỗ giống nhau.Gĩư cho mình một cái,một cái sẽ đưa Sơn.Nó lại đứng trước mặt sơn.Đây sẽ là lần cuối cùng nó làm phiền cậu bạn ấy chăng?Nó sẽ học cách không yêu thương một người xa lạ nữa chăng?Tình cảm lớn.Nhưng lí trí của nó cũng mạnh mẽ lắm.Nó sẽ theo dõi mình.Oử đây óc hai màu giấy.Màu trắng-không nhớ;màu hồng-nhớ;nó sẽ theo dõi mình hằng ngày.Nhưng đúng là ngốc,nó kéo cả Sơn vào chuyện này.(Ai có thể lí giải cho tôi hiện tượng này được nhỉ).&lt;br /&gt;-Nếu khi nào cậu chợt nhớ đến tên tớ,hay nhớ đến sự hâm đời của tớ hãy cho vao cái hộp của cậu một tờ giấy màu hồng.&lt;br /&gt;Sơn có thể từ chối.Nhưng vẫn im lặng như mọi lần.Phải chăng ánh mắt nó ánh lên điều gì...hay vì câu nói"khi hộp giấy đầy,tớ đã quên cậu rồi"....&lt;br /&gt;              ...Một ngày mưa.Nó xuất hiện trước mặt Sơn sau bao ngày không quen:&lt;br /&gt;                             -Hộp giấy đầy rồi,cậu ạ.&lt;br /&gt; Sơn cười,lần đàu tiên....&lt;br /&gt;Nó hí hửng cầm chiếc hộp của Sơn về nhà.Hình như vui,đơn giản vì chiếc hộp không bị vất đi hay hình như hôm nay nó có một phát hiện mới-nó với Sơn lúc nào xa lạ,lúc nào biết nhau cũng được-một thư quan hệ hay hay....Nó mở hộp.Tất cả chất đầy màu trắng.Có hai dải giấy màu hồng-có lẽ là của một ngày nó được lên trước cờ nhận bằng khen và của một ngày nó bị đọc tên lên trước cờ vì điểm xấu.Hình như nó đã chuẩn bị tinh thần rồi.Hình như nó đâu có mong đợi gì.Nhưng mà....vãn khóc.Nó sao thế nhỉ.Kế hoạch này là của nó cơ mà.Nó quên rồi sao?quên cả mục đíh rồi.Nó muốn không nhớ bạn Sơn nữa còn gì.Hoá ra lí trí của nó thua trái tim rồi.Nhưng nó khóc.Yêu thương và được yêu thương là hai việc khác nhau.Cho không thể là nhận được.Nó bác bỏ tất cả.Thật đáng thất vọng cho cuộc đời nó vẫn yêu...&lt;br /&gt;Sơn mở hộp giấy.Uhm.Tất nhiên là màu hồng.Có mười tờ giấy màu trắng-phải nhớ bỏ màu trắng vì hôm nay không nhớ&amp;lt;-&amp;gt;nhớ.Cậu bạn này cười lâu hơn,có người ngốc thật.&lt;br /&gt;-Cậu.Tớ thành công rồi.Tớ ghét cậu rồi.Tại sao lại phải yêu thương một người không hề yêu quý mình.Tớ sẽ trân trọng những gì tớ đang có.Cảm ơn cậu...Tớ thật ngốc.Ngay từ đầu có lẽ tớ với cậu đã luôn đi ngược nhau một con đường.Vậy mà chút nữa tớ dã quên....Bây giờ tớ sẽ tự xoá dấu chấm hỏi cho mình.....Bây giờ cậu cho tớ xin lại cái hộp.&lt;br /&gt;      Sơn cười.&lt;br /&gt;-Đúng là cậu đã quên.Tớ là cậu luôn ngược hướng.Ngay cả trong màu giấy cũng thể hiện điều này.Nhưng là ngược hướng một con đường-con đường tình cảm.Và đã bao giờ cậu nghĩ rằng hai màu giáy thực chất chỉ mang một màu-màu nhớ-màu yêu thương.-Sơn nháy mắt nhanh về phía nó-chính cậu cũng làm điều ấy....Trắng hay hồng cậu vẫn rất quý ai đó....Và khi trao yêu thương cho ai đó,tớ không có thói quen lấy lại....-Sơn cười.Bước đi.&lt;br /&gt;Nó sững người lại.Rất lâu sau.Hình như để hiểu được những gì Sơn vừa nói.Hình như chợt tỉnh,nó mở nhanh chiếc hộp của Sơn.Lôi tất cả giấy ra và ở dưới đáy hộp có ghi:màu hồng-nhớ;màu trắng-cũng nhớ.Vì yêu thương.Kèm theo một mặt cười.&lt;br /&gt;Ngược chiều là thế đấy.Nhưng ai dám bảo họ chẳng bao giờ gặp nhau.Có mà.Tại điểm yêu thương.Có những con đường như thế.....&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-867736317058295305?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/867736317058295305/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=867736317058295305&amp;isPopup=true' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/867736317058295305'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/867736317058295305'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/nguoc-uong-yeu-thuong.html' title='Ngược đường yêu thương...'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-9199963681032530279</id><published>2009-09-27T00:01:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:00:48.224-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Ngày Nói Dối</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   &gt;1-April&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Trường đại học, có một nữ sinh viên yêu một nam sinh viên. Bình thường anh coi cô như em gái.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Hôm nay với ngày thường không giống nhau. Anh đặc biệt dịu dàng hơn so với lúc bình thường. Cô gái nhận được một bức thư trong hòm thư của mình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nội dung của bức thư là :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;xx:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Không biết từ bao giờ tôi đã bị nụ cười dịu dàng của em mê hoặc. Tôi bất ngờ phát hiện ra rằng tôi đã yêu em. Nếu như em có thể cho tôi một cơ hội ... Tôi xin được gặp mặt em tại xxx vào lúc 6 giờ chiều. Không gặp không về. xx&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Mặt cô gái ửng hồng, khoé miệng cũng nở một nụ cười hạnh phúc. Yêu đơn phương đã 2 năm rồi, ngày hôm nay dường như đã có được đáp án. Cô vui vẻ trang điểm cho thật đẹp, đúng giờ có mặt tại điểm hẹn, trong lòng cô xen lẫn giữa niềm vui là một chút hồi hộp, thế nhưng cô đợi rồi lại đợi ... cứ đợi ...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Cô cứ đứng đó chờ từ 6 giờ cho đến tận 10 giờ. Cô rất thất vọng, vào giây phút cô tuyệt vọng nhất, ông trời lại cho cô một hy vọng, từ đằng xa có một người buớc tới ... cô nhìn chăm chú ... thực sự là anh ... anh thực sự tới rồi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Lúc anh đi tớ gần cô mới phát hiện ra đằng sau anh còn có mấy người bạn trai cùng lớp đang cười ngặt nghẽo.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Cô gái giận dữ [anh ... các anh]. Chàng trai cười nói [ đã nói rồi mà, cô ấy nhất định sẽ đến]. Mấy người họ cùng cười rộ lên.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Cô nhìn anh ... còn anh nói với cô một cách hết sức tự nhiên [Ngày mùng 1-4 vui vẻ, ha ha].&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tai cô gái đỏ bừng, nó cũng đồng thời để lại trong lòng cô một vết sẹo.. cô thấp giọng nói (tiếng nói có một chút nghẹn ngào) [Chúc các anh ... ngày nói dối vui vẻ].&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nói chưa dứt thì cô đã bỏ đi. Anh nhìn thấy giọt nước mắt nơi khoé mắt cô, cũng có cảm giác hơi cay cay ở trong lòng. Về đến nhà anh không ngừng nghĩ về dáng vẻ của cô lúc bỏ đi ... [cô ấy yêu mình phải không] ... Lúc anh đang suy nghĩ thì nghe tiếng mẹ anh gọi [Hôm nay con có một bức thư, vẫn ở trong cái gói kia kìa]. Anh mở nó ra, nội dung là :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;xx&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Mùa hè năm ngoái em không cẩn thận đụng vào xe anh, phải vào viện. Giây phút anh bế em vào viện, em đã yêu anh rồi. Thế nhưng nó cũng đã mang đến cho em một điều không hạnh phúc, bác sĩ nói em bị máu trắng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Em thật sự cảm thấy rất tuyệt vọng ... nhưng có anh ở bên cạnh, được anh quan tâm, chăm sóc em cũng cảm thấy vững tin hơn. Lúc bình thường ta coi nhau như anh em, em cũng rất vui. Em biết rằng em không có quyền được yêu một ai, nhưng có thể ở bên người mình thích cũng đã là quá hạnh phúc rồi. Cho đến khi nhận được bức thư của anh hôm nay càng cho em thêm động lực, em thấy rằng mình đã rất hạnh phúc, chứng minh nhưng điều em làm trong 3 năm qua đều xứng đáng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Trước đây em không muốn làm phẫu thuật vì em không biết tỷ lệ thành công là bao nhiêu, em cũng rất sợ sẽ phải kết thúc cuộc đời trên giường bệnh. Bởi em còn có bao nhiêu điều chưa làm. Em không muốn phải hối hận .... Đêm nay em sẽ đến ... là vì em muốn nói với anh rằng em sẽ mang theo tình yêu và sự quan tâm anh dành cho em lên bàn mổ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Món quà này hy vọng anh sẽ thích...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;xx&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Bàn tay anh run rẩy ... anh mở gói quà. là một đôi găng tay , bên trong còn có một mảnh giấy, [em muốn được mãi mãi nắm tay anh ... nắm tay anh suốt đời đi đến tận nơi góc biển chân trời.]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Anh khóc, anh thật sự hối hận ... rất hối hận.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Ngày hôm sau .... cô không lên lớp, anh ở cổng trường đợi rồi lại đợi. Anh cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác chờ đợi mà cô đã phải trải qua đêm hôm trước.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Đó là thứ cảm giác mất mát ... Ngày 1-4 ấy đã khiến anh hối hận suốt cuộc đời.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family: courier new;"&gt;               &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 21px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-9199963681032530279?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/9199963681032530279/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=9199963681032530279&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/9199963681032530279'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/9199963681032530279'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/ngay-noi-doi.html' title='Ngày Nói Dối'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-5627059558466562086</id><published>2009-09-26T18:22:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:01:52.816-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Nước Mắt Trên Chuyến Bay BL798</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Có nhiều cách để bày tỏ nỗi thất vọng, còn nỗi thất vọng thường không chọn cách bày tỏ. Tất nhiên không chỉ bằng cách cúi xuống để che đi, hoặc kệ cho một giọt nước mắt trôi qua đôi môi lạnh băng. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tôi ngồi trong phòng chờ. Cách tôi một lối ngoặt che kính mờ và một cái cầu thang là cửa máy bay, cách tôi 5 phút là chuyến bay transit từ Đài Loan qua Sài Gòn về Hà Nội. Cạnh tôi là cái balô, sau đó là cái xắc tay nhỏ và cái di động BenQ. Khi tiếng loa thông báo vang lên, chúng tôi đi về phía cửa lên máy bay và tôi chỉ bước đi mười bước chân đã quay trở lại. Máy điện thoại của tôi không còn trên ghế của tôi nữa. Tất cả diễn ra trong vòng 15 giây. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Bạn có thể tưởng tượng bạn vừa để cái di động xuống ghế cách đây 15 giây, và tất cả mọi người đã đi ra máy bay hết, cho dù bạn kiên nhẫn đứng và hỏi từng người một: "Bạn (anh, chị)có cầm giúp tôi cái di động lúc nãy trên hàng ghế đầu không?". &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tôi xin phép các tiếp viên đứng ở cửa soát vé lên máy bay rồi chạy ra phòng chờ và gọi điện vào số máy của tôi (Số máy nước ngoài có roaming gọi quốc tế). Không có tiền Việt để gọi dịch vụ, may mắn sao một người lạ mặt tự xưng là Việt Kiều từ Đức về cho tôi một tờ 50.000 VNĐ. tôi nghe thấy có người nhấc máy và thở hổn hển. Tôi nói, tôi vừa để quên máy trong phòng chờ, cảm ơn đã giúp tôi giữ máy và xin được nhận lại. Hơi thở hổn hển nín lại và từ từ ngắt máy. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tôi đi ra máy bay, buồn kinh khủng vì hôm nay sẽ phải ngồi chung máy bay với một thằng ăn cắp, ngồi chung suốt hai tiếng đồng hồ về HN. Cảm giác trong máy bay có một thằng ăn cắp làm tôi cảm thấy rất kinh ngạc. Tôi nhớ là tôi đã từng bỏ dở buổi chạy thể dục để chờ suốt hai tiếng, chờ ai đó đến nhận lại cái di động đời mới rơi trên đường chạy buổi chiều. Tôi nhớ chúng tôi đã để nguyên rất nhiều đồ có giá trị, vì tôi sợ khi chủ nhân nhớ ra, quay lại sẽ không tìm được vật thất lạc. Cho nên tôi rất ngạc nhiên và không tin là mình bị mất chiếc BenQ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Mãi rồi tôi mới nhớ ra tôi đang ở Việt Nam, đây là Việt Nam chứ không phải là nước ngoài, và ý nghĩ này thật là đau xót. Chính điều này mới làm tôi không kìm được nước mắt. Tôi không chịu nổi nỗi thất vọng lớn đến thế này. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Lúc đó tôi mới nhớ ra, lỗi là ở cái BenQ đẹp và đáng giá gần 3 triệu. Tôi không để ý điều đó song có người hiểu điều đó. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tôi rơi nước mắt vì biết, thế là những tin nhắn tôi đã lưu trữ trong máy sẽ mãi mãi không còn nữa. Những lời yêu thương, những hứa hẹn hạnh phúc tôi đã cố níu giữ, cho dù người đàn ông ấy đã bỏ tôi đi song hơi ấm ấy, trìu mến ấy, yêu thương ấy tôi dù cố lưu giữ trong những tin ngắn Messenger ở lại, cuối cùng cũng đã mất. Tôi đã cố mà tôi không giữ được. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tại vì những tin nhắn ấy là những kỷ niệm cuối cùng về tình yêu. Tôi nghĩ chắc tôi sẽ còn đau đớn rất lâu! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span  &gt;&lt;strong&gt;Trang Hạ&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-5627059558466562086?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/5627059558466562086/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=5627059558466562086&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/5627059558466562086'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/5627059558466562086'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/nuoc-mat-tren-chuyen-bay-bl798.html' title='Nước Mắt Trên Chuyến Bay BL798'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-3466909547387423602</id><published>2009-09-26T09:05:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:02:45.972-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Cho dù như thế nào , anh vẫn không đánh mất em !!</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sr48nbt0r0I/AAAAAAAAADs/Hkpv00dyEuw/s1600-h/12244202625628_yume_photo.jpg"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "  &gt;Sao nhiều bối rối, nhiều băn khoăn....&lt;br /&gt;Yêu a, nhỏ nào nghĩ lại nhiều chuyện đến với nhỏ như thế này cơ chứ?&lt;br /&gt;Yêu a, nhỏ nào nghĩ mọi người lại đồn đại nhiều về anh và gộp chung nhỏ vào những thói hw của anh như vậy chứ?&lt;br /&gt;Yêu a, nhỏ nào nghĩ nhỏ có ngày bị tụi bạn ngăn cản, chê trách nhỏ nhiều như vậy chứ? Sao lại vậy? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "  &gt;&lt;br /&gt;" Mày nay tệ lắm, mày sao không mạnh mẽ tí nào, mày sao lại quen với thằng đó...."&lt;br /&gt;" Con học Đại học chính qui thì phải lấy người cũng học đại học chính qui, mình là đứa ngoan ngoãn, hồi giờ chưa để một tai tiếng xấu gì thì tại sao con lại quen với người như vậy?....."&lt;br /&gt;" Con phải chọn người căn bản, biết lo làm ăn, biết giữ đồng tiền, biết thương lo cho mình chứ sao lại ngu mà chọn thằng ăn chơi như vậy con?...."&lt;br /&gt;" Mày phải nghĩ lại đi, mày đâu phải là người ăn chơi mà chơi chi tụi ăn chơi vậy, rồi mang tiếng ..."&lt;br /&gt;" Quen người gần nhà vậy, lỡ có chuyện gì tai tiếng lắm, thà quen trong đó, nhưng về đây chẳng ai biết, còn quen vậy, thằng đó đểu lắm, ăn chơi nữa, nó bỏ mày rồi mang tiếng lắm em ơi..."&lt;br /&gt;"Em nghe tụi nó nói anh nổ lắm, đứa nào cũng ghét hết..."&lt;br /&gt;"Em xem lại đi, chứ T ăn chơi lắm đó, nó học đc, nhưng chơi với tụi bạn chơi, rồi nó cũng chơi, nó ko có đi lên lớp học đâu, suốt ngày chơi thôi, còn rượu bia, thuốc thì em khỏi hỏi, mình là con gái, yêu là phải xác định, phải chọn, em như thế thì khối người, đâu cần người như vậy đâu, nó yêu em mà nó chẳng sửa chữa, vẫn vậy, nó chẳng nghĩ cho em gì hết sao em ko nghĩ lại gì hả em?..."&lt;br /&gt;"Con trai khi yêu nó nói thế, chứ còn lâu mà nó sửa chữa, chứng nào tật ấy à em..."&lt;br /&gt;Nhỏ điên mất, nhỏ thấy mệt mỏi với tất cả những lời nói đó, tại sao lại thế, tại sao lại vậy? Lần đầu tiên nhỏ yêu một người, lần đầu tiên nhỏ nghe mọi người chống đối nhỏ zữ dội như vậy, lần đầu tiên nhỏ cảm thấy mọi người tách nhỏ ra một bên, trách nhỏ sao yếu lòng, trách nhỏ sao không mạnh mẽ, bảo nhỏ hãy quay về với con người trước kia của nhỏ đi, bảo nhỏ hãy suy nghĩ lại, bảo nhỏ đừng lao vào cái khổ như vậy,....&lt;br /&gt;Người ta nói anh là ăn chơi, uống rượu bia, nhậu nhẹt, hút thuốc, hư hỏng thế mà nhỏ lại yêu, nhỏ giải thích thì người ta lại bảo là phải nghe mọi người xung quanh để có cái nhìn khách quan, chứ đừng mù quán, một ng như thế thì sẽ ko dừng ăn chơi ở đó đâu, hút chích, đua đòi tùm lum nữa đó....&lt;br /&gt;Nhỏ ko muốn nghe, nhỏ ko muốn nghe gì hết,....&lt;br /&gt;Uhm,...nhỏ ngốc đấy,&lt;br /&gt;Uhm...nhỏ ngu đấy,&lt;br /&gt;Uhm...nhỏ khờ ấy,&lt;br /&gt;Uhm...nhỏ dại ấy,&lt;br /&gt;.....&lt;br /&gt;Rồi sao? rồi sao nào?&lt;br /&gt;Tại sao lại để lại cho nhỏ một sức ép vậy chứ? tại sao lại nỡ sắp đặt như vậy với nhỏ chứ?&lt;br /&gt;Lần đầu tiên nhỏ yêu một người mà? Sao lại vậy chứ? Sao lại vậy?&lt;br /&gt;Hồi nhỏ tới lớn, nhỏ chưa bao giờ dối ba má nhỏ một điều gì cả, nhưng nhỏ lại nói với má là nhỏ sẽ chấm dứt để nhà mình được yên, ko bị tai tiếng, đồn đại vì con, ko muốn làm cho ba má phải buồn thêm vì chuyện của bé Út này cả....&lt;br /&gt;Nhưng khi đi, nhỏ viết thư nói sự thật với cả nhà, vì nhỏ là vậy, nói dối ba má, nhỏ thấy ray rức lương tâm lắm!&lt;br /&gt;Nhỏ nói với ba má rằng nhỏ sẽ không bỏ anh, nhỏ không dễ để mở lòng với ai, nhỏ đâu có nghĩ là nhỏ lại yêu người như anh đâu? Nhỏ thật sự chẳng biết tự hồi nào mà nhỏ lại yêu anh như thế, và thật sự nhỏ chẳng hiểu yêu là sao nữa kìa....&lt;br /&gt;Những lần trước về nhà, má cứ bảo nhỏ kén này, chê nọ rồi chọn trúng người ai cũng chê thôi ....Tưởng đùa, ai ngờ thiệt vậy...nhưng nhỏ chẳng thấy lung lay gì cả, mà ngược lại, nhỏ thấy nhỏ cần phải cố gắng thật nhiều để ba má và mọi người hiểu, hiểu một điều&lt;br /&gt;...dù nhỏ ngốc khờ vậy, dù anh là người như vậy, nhưng mọi người thông cảm cho nhỏ vì nhỏ thật sự yêu anh ấy, nhỏ mong nhỏ cố gắng sống tốt để mọi người thương nhỏ và thương cả cho anh!....&lt;br /&gt;Có thế, khi yêu con người ta mù quán, nhưng đâu phải ai mình cũng yêu được, ai mình cũng nói tiếng yêu, ai mình cũng tỏ tình,...như vậy đâu?&lt;br /&gt;Có thể nhỏ đang bồng bột, nông nổi, ko suy nghĩ nhưng nhỏ nghĩ rằng nhỏ sẽ chấp nhận tất cả, sẽ đối mặt và chiến đấu với tất cả để yêu anh - người mà nhỏ yêu đầu tiên và có thể là mãi mãi....&lt;br /&gt;Nhỏ yêu anh đơn giản là vì nhỏ yêu anh thế thôi!&lt;br /&gt;Con đường nhỏ đi, hồi giờ nó rất bình yên, tĩnh lặng và suông sẻ mọi thứ, cứ thế, thật êm ả và dễ dàng, thế rồi một ngày như thế, con đường ấy bắt đầu có những viên sỏi, cục đá, những thớ gai, những cái đinh,... khi nhỏ yêu. Chẳng lẽ là vậy hay sao chứ?&lt;br /&gt;Now, nhỏ thấy nhỏ thật cô độc, nhỏ thấy thật sự như nhỏ mất tất cả khi yêu anh, ko một đồng tình, ko một lời chia sẻ tán thành, ko một lời ủng hộ mà ngược lại là lời chê trách và la mắng cho tỉnh.....&lt;br /&gt;Nhỏ đã sai thật sự hay sao?&lt;br /&gt;Nhỏ buồn quá!&lt;br /&gt;Nhỏ thấy thật chán, cô độc, và chẳng biết đi về đâu cả?&lt;br /&gt;Còn anh, anh chỉ nói với nhỏ hãy tin anh,...nhưng nhỏ luôn cảm thấy ở anh có một sự hời hợt với nhỏ, một cái gì đó nhỏ thật sự ko thể biết đc anh có yêu nhỏ thật sự hay ko? Hay chỉ là anh thấy nhỏ yêu anh rồi cũng ra vẻ yêu nhỏ, đùa giỡn với nhỏ cho zui, để rồi một ngày nọ, một người con gái khác cũng đến và nói lời yêu anh nhiều nhiều, xinh hơn nhỏ, giỏi hơn nhỏ, giàu có hơn nhỏ,...để rồi anh lại quay lưng với nhỏ, để rồi nhỏ hối hận, để rồi nhỏ đau đớn, để rồi nhỏ mất tất cả niềm tin và để rồi nhỏ lại nhìn anh đi với một người nào khác....&lt;br /&gt;Chẳng lẽ đời là vậy hay sao chứ? Người ta thương nhỏ, vì nhỏ mà làm nhiều chuyện cho nhỏ, nhưng thật khó, nhỏ chẳng thể yêu người ta đc, duyên là vậy, chẳng dễ để yêu một ai đó....&lt;br /&gt;Nhỏ cũng chẳng dám nói anh nhiều vì nhỏ sợ anh sẽ nghĩ nhiều, gây áp lực cho anh nữa chứ! Nhỏ chẳng muốn anh phải nghĩ ngợi, khổ tâm nhiều về nhỏ tí nào!&lt;br /&gt;Người ta bảo nhỏ sai rồi, lầm rồi, nếu người ta yêu mình thì người ta sẽ vì mình mà thay đổi, thương mình thì người ta sẽ ko làm điều gì để mình khó xử....&lt;br /&gt;Nhỏ thấy rối bời, nhỏ chỉ biết một điều là ko để nhỏ bị ngã gục, ko để nhỏ ngã quị vì lời người ta nói để rồi bỏ anh. Nhỏ ko muốn bỏ anh, nhỏ ko muốn, ko muốn, ko muốn tí nào hết....&lt;br /&gt;Nghe anh nói là anh sẽ cố gắng, nhưng ai biết đc, anh vẫn thế mà thôi, anh vẫn vậy.&lt;br /&gt;Mỗi sáng anh dậy thật trưa vì tối anh thức, anh vẫn nhậu mỗi khi gặp bạn bè, mỗi khi có tiền, anh vẫn ko muốn đi học vì thầy dạy chán, anh vẫn hút thuốc nhiều, hút mỗi khi anh thích vì anh nghiện rồi, anh vẫn hay chọc ghẹo người con gái khác, gặp ai cũng tỏ tình giỡn giỡn vì anh là con trai mà, anh vẫn thế và ko dễ để anh có thể làm khác đc....&lt;br /&gt;Nhỏ ơi, nhỏ đi về đâu đây nhỏ?&lt;br /&gt;Nhỏ thấy mình cô độc quá!hjc hjc!&lt;br /&gt;Nhỏ chỉ thấy chỉ còn một mình nhỏ cố gắng cho tình yêu của chính nhỏ chứ thật sự, tình yêu ấy chẳng có cùng nhỏ cố gắng, tình yêu ấy chắc sẽ chẳng mỉm cười với nhỏ, chỉ có mình nhỏ đang dại khờ bước đi như vậy thôi!&lt;br /&gt;Ko một người bạn chia sẻ, đồng tình với nhỏ, ba má nhỏ cũng ko thể nói đc, người thân thì càng ko, còn anh thì ko thể vì sẽ làm anh mệt mỏi hơn và ghét nhỏ hơn thôi "nhỏ phức tạp, nhỏ này nghĩ vớ vẫn, mệt...."&lt;br /&gt;Nhỏ ơi, nhỏ à!&lt;br /&gt;Chẳng lẽ con đường mà nhỏ chọn là sai ư? Chẳng lẽ yêu một người là cái tội sao? Chẳng lẽ mọi thứ đến với nhỏ là thế sao?&lt;br /&gt;Nhỏ chẳng biết nhỏ còn gượng đến khi nào nữa khi mà anh lại như vậy....&lt;br /&gt;Lời đồn có thể sẽ ko bao giờ giết nhỏ nhưng chắc sẽ làm cho nhỏ thấy suy sụp...&lt;br /&gt;Nhỏ ơi, nhỏ à!&lt;br /&gt;Nhỏ phải làm sao đây? Nhỏ phải làm sao khi ko còn ai bên cạnh, nhỏ phải làm sao để đấu tranh cho tình yêu của mình đây? Nhỏ phải làm sao để mọi người hiểu, làm sao để anh hiểu, làm sao đây?&lt;br /&gt;Nhỏ chỉ cần anh yêu nhỏ thật sự, chỉ cần anh chung tình, chỉ cần anh nghĩ cho nhỏ một tí thì nhỏ sẽ ko bao giờ thấy cô đơn, thấy lạc lõng, chơ vơ như thế này,....&lt;br /&gt;Nhỏ ơi, nhỏ à!&lt;br /&gt;Nhỏ buồn quá, sao nhỏ thấy cố gắng của nhỏ sẽ chỉ là vô ích...Chẳng lẽ là vô ích hay sao?&lt;br /&gt;Nhỏ thấy thật sự cô độc như chưa bao giờ nhỏ biết, nhỏ chẳng thể nói chuyện với ai nữa,... nhỏ thật sự thấy......&lt;br /&gt;Ôi, nhỏ phải làm sao đây khi nhỏ yêu anh nhiều như thế? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://hot.themxua.net/"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;http://hot.themxua.net&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-3466909547387423602?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/3466909547387423602/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=3466909547387423602&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/3466909547387423602'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/3466909547387423602'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/cho-du-nhu-nao-anh-van-khong-anh-mat-em.html' title='Cho dù như thế nào , anh vẫn không đánh mất em !!'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-4589316286538817210</id><published>2009-09-22T20:27:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:03:19.238-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Vậy ta yêu nhau đi</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify; color: rgb(204, 51, 204);"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt;Anh yêu em&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Cô bé xoay phắt lại. Trợn tròn mắt. Hỏi với vẻ bất ngờ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Anh vưà thì thào cái gì thế???&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Anh yêu em! – Tôi nheo mắt lẩm bẩm đủ âm lượng để một mình cô bé nghe. Nhưng hình như thất bại, anh thu ngân café đang nhoẽn miệng cười thầm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Thậm chí ta chỉ&lt;/span&gt; vưà gặp ba phút trước đây và tôi chỉ cười với anh một cái ư?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; color: rgb(204, 51, 204);"&gt;&lt;div style="text-align: center;" id="main"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt; - Ừ. À … Ừm … Đừng nghĩ anh dễ dãi. Thật ra anh không phải là con người đó… Anh biết thế này là nhanh… nhưng… - tôi bước theo chân cô bé và phân trần sau khi trả vội tiền cho 2 ly Capuchino của tôi và bé. Anh thu ngân vẫn còn cười khi nhìn tôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Nhưng anh đang show ra anh là người như thế đó! – Cô bé xoay mặt lại, nhìn thẳng vào tôi và nhún vai – Anh đâu biết gì về tôi. Rồi anh sẽ noí chúng ta không hợp nhau sau 2 tuần lễ. À không, có lẽ lâu quá. 1 tuần cũng nên. Đúng không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Đúng. Hả, không. Hoàn toàn không! Ý anh là anh sẽ không như thế và trên đời này làm gì có cặp tình nhân nào hợp nhau 100% bao giờ. Nhưng anh sẽ chấp nhận những cái không hợp nhau ấy… - tôi chẳng hiểu mình đang noí cái quái gì.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Cô bé ngừng một chút, vẫn nhìn thẳng vào mắt tôi* Tôi chỉ sẽ quen anh 1 tuần. Anh có chấp nhận không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Tại sao? Cho anh một lý do?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Không có lý do nào cho câu noí ấy cả.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Anh có thể làm em chấp nhận wen anh hơn 1 tuần chứ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Không. Chỉ được 1 tuần. Sau đó anh đừng quay lại mà chỉ được phép đi về phiá trước. – cô bé lắc đầu dứt khoác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Tôi suy nghĩ, suy nghĩ* Ừ, thế vậy. Anh chấp nhận!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Anh hứa chứ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Tôi gật đầu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Vậy ta yêu nhau đi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; ---&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Ngày thứ nhất&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Như đã hẹn ngaỳ hôm qua. Tôi gặp cô bé đúng 9 giờ sáng tại quán kem Goody. Hình như cô bé đến từ sớm và cũng chẳng ngạc nhiên mâý khi cô bé là khách duy nhất vào giờ này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Chào bé! – tôi ngồi phịch xuống.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Thứ nhất, em không phải là bé. Thứ hai, chào anh! – Cô bé bỏ quyển sách dầy cộm với cái tên Another Summer của Georgia Bockoven xuống bàn và nhoẽn miệng noí.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Thế em tên gì?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Chưa noí anh biết, một ngày anh chỉ được hoỉ em 7 câu hoỉ. Sau đấy, em có quyền không trả lời. Và, em tên Ki. Anh còn 6 câu hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Anh hoỉ tên thật mà? – tôi nheo mài&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Thì đó là tên thật. 5 câu. – Ki đưa quyển sách ngang mặt như lúc ban đầu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Ăn gian thế? Không đươc tính. Làm gì có ai tên thật là Ki chứ? – Tôi rống họng cãi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Không ăn gian và có, em tên Ki. Xem như 2 câu này không tính, không anh lại bảo chơi gian. Nhưng nếu anh vẫn hoỉ những câu đại loại thế này em sẽ tính đấy nhé. Vẫn còn 5 câu. – Ki noí mà mắt vẫn nhìn vào quyển sách. Sao tôi biết ư? Vì quyển sách vẫn nằm trước mặt, không dịch chuyển một milimét.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Thế anh tên Văn, 18 tuổi. – Tôi bắt đầu chịu thua – Hôm nay chúng ta sẽ đi đâu? Ah em bao nhiêu tuổi? Học trường nào thế?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Hôm nay em muốn anh dẫn em đi xem phim và chơi game ở Diamond plaza. Em gần 18 tuổi. Cách đây 3 tuần em học ở BIS. Anh còn 2 câu, chúng ta đi hay anh hoỉ rồi mới đi? – Ki đã chịu để quyển sách xuống, nhìn tôi cười và trả lời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Thế đi nhé? Mà trời ạ… - tôi hạ giọng từ từ khi kịp nhận ra mình vưà chỉ còn đúng 1 câu hoỉ cho sự lỡ miệng này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Ki phá lên cười khi mặt tôi tỏ ra tiếc nuối một cách quá rõ ràng. Tôi chợt nhận ra em cười trông thật xinh. Một kiểu xinh xắn làm tôi cảm giác quen thuộc và liên tưởng đến một ai đó, không nhớ rõ. Nó làm tôi cũng cười khẩy vì sự ngu ngốc của mình. Lấy tay gãi đầu, tôi hưá từ nay sẽ chẳng bao giờ lỡ miệng nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Sau đấy chúng tôi đi bỏ xe lại Goody mà đi bộ đến Diamond. Nói là đi bộ cho oai, chứ thật sự chỉ là bước vài bước qua con đường nhỏ. Sài gòn muà hè nắng thật ấm. Dù xe cộ có vẻ hơi tấp nập, nhưng… không sao. Chỉ cần Ki đi cùng tôi như thế này, đến đâu cũng cố mà bò. Tôi nhe miệng cười toe toét cho cái tưởng tượng của mình. “Anh điên à? Đừng cười kiểu ấy giữa đường hoặc tránh xa em ra ngay.” _ Ki đánh vào vai tôi. “ Anh có nên dùng luật 7 câu hỏi như em không?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Tôi ra vẻ huýt sáo, mặt ngước lên trời. “Thế anh nghĩ em có nên tính câu hoỉ naỳ vào không?”. “Xem như anh chưa noí gì nhé!” _ tôi gãi đầu lắp bắp, lung túng. “Đồ anh ngốc!” _ Ki nhoẽn miệng cười. “Ngốc thế có…yêu không?”_ Tôi thì thào dù đã cố hết sức chỉnh âm thanh cao hơn. “Hỏi thêm 1 câu nào nữa là hết luôn đấy nhé!”. “Vẫn cứ hoỉ, không hoỉ hôm nay nữa cũng được. Thế có yêu không?” _ Tôi cố chấp lặp lại. “Có lẽ…” _ Ki lẩm nhẩm. Tôi chợt phát hiện mặt cô bé đỏ lự lên từ lúc nào.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Rồi chúng tôi đi xem một bộ phim hài. Cả hai đưá cười sặc sụa văng popcorn tứ tung. Thậm chí xém đổ cả ly cokes to tổ chảng ở giữa 2 ghế ngồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Ki chứng tỏ mình nhảy Pump kém hơn tôi qua việc hai đưá battle bài Beethoven Virus. Tôi được S còn Ki được A. “Cũng không tệ!” _ tôi giơ tay chữ V và noí với Ki sau khi hiện ra điểm. “Phải noí là không được quá giỏi.” _ Ki lắc đầu. “Đúng vậy thưa chị Ki.” _ Hai đưá cười to, bỏ mặc mấy người đang đứng đằng sau theo dõi tụi nó nhảy nãy giờ một cách chăm chú.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Chơi chán và cả mệt. Tôi và Ki kéo vào nhau KFC. Không thắc mắc nếu có ai tưởng đang gặp hai con heo biết đi, noí, cười và… yêu nhau.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Thắng xe trước cổng nhà Ki. Tôi gãi đầu, lúng túng. Miệng định hoỉ “em vào nhà nhé?” nhưng cũng thắng lại kịp vì tôi còn một câu khác quan trọng hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Anh vẫn còn một câu đấy. – Ki ngừng lại một tí – không hoỉ là em vaò nhà nhé! – Ki bắt đầu bước đi về phiá cổng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Khoang, Ki… - tôi như tỉnh giấc – à, ừm… ừ. Anh có thể hôn em không? – tôi cảm nhận được mặt mình đang nóng bừng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Nếu em noí không thì sao? Ngốc. Lần sau phải noí “Để anh hôn em nào” và sau đó mới hoỉ “Anh có thể thử lại 1 lần nữa không?” nhé! - Rồi không để tôi kịp phản ứng, Ki bước đến đặt môi tôi vào bờ môi mềm đến ngọt lịm của em.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Cô bé đứng nhìn tôi, mĩm cười. Trong khi tôi đứng ngơ ra đó, dường chẳng hiểu chuyện gì xãy ra.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Còn chưa hỏi nữa à? – Ki lườm tôi lẩm bẩm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Anh… anh có thể hôn em… một lần nữa không? – Tôi lúng túng nhìn vào mắt em nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Ki chẳng noí gì. Gật đầu và nhắm mắt. Tôi buông hai tay nãy giờ nắm chặt cái cổ xe. Tiến lại. Vén vài sợ tóc vương trên má em. Rồi nhẹ nhàng để môi tôi giữ chiếc hôn em – như tôi đang giữ một cuộc tình với em vậy…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm và ngaỳ thứ sáu. Chúng tôi đã đi khắp Sài gòn, những nơi mà Ki bất chợt nhớ. Ăn hết những món ăn mà Ki thích. Xem hết những bộ phim Ki chưa xem, đã xem và muốn xem. Rất vui, chưa bao giờ tôi cảm giác Sài gòn lại đẹp như thế. Trong nắng, mưa, thậm chí bầu trời chỉ là mây… Sài gòn có em bên tôi vẫn đẹp như nhau.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Mưa, tôi và Ki chạy xe không một chiếc áo mưa. Hậu quả là chiếc Piaggo LX dính đầy bùn. Một lần tôi định đem đi rửa lại nhưng em không cho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Nắng, Tôi và Ki ra công viên Tao Đàn. Đẩy xích đu, cầu tuột và cả ăn kẹo gòn. Như hai đưá con nít cao trên 1m70. Bỗng em lấy điện thoại của tôi ra, bảo tôi xích đầu gần lại rồi nhe răng cười và bấm chụp…Tackk… Tôi bảo tôi sẽ rửa tấm hình ấy ra, nhưng em cài password khoá nó lại và không cho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Trời mây, không bị lạnh bởi những giọt mưa và ướt áo bởi cái nắng gay gắt. Tôi và Ki cầm cây kem đi khơi khơi giữa đường Đồng khởi. Tôi vốn hậu đậu, ăn kem làm dính đầy cả mép. Em lấy khăn tay lau mà chẳng nhớ là khăn tay em màu trắng còn kem chúng tôi đang ăn là Chocolate Peanuts. Ki đưa tôi, tôi noí mình sẽ giặt nó, nhưng em không cho.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; ~~~&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; 01 : 30 sáng ngày thứ bảy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Tôi đưa em về đến cổng nhà sau khi đánh mấy vòng Nguyễn Trãi và chén đầy bụng. Tôi hôn em từ biệt chẳng cần hoỉ nữa. Vì thật sự hôm nay tôi cũng đã xài hết 7 câu hỏi mất rồi. 7 câu hoỉ chỉ trong 1 giờ 30 phút, chủ yếu là những thông tin nhảm nhí về Ki. Lúc tôi leo lên xe, rồ gaz chuẩn bị phóng xe về. Ki bắt đầu noí.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Hôm nay là ngày cuối.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Ngày cuối…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Em noí chỉ quen anh 1 tuần thôi mà?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Chẳng lẽ những gì anh làm không đủ để kéo thêm dù chỉ 1 ngày nữa hay sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - …&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Em trả lời anh đi!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Anh đã hết câu hoỉ cho ngày hôm nay. Em định tối nay em sẽ noí cho anh nhưng…– Ki mĩm cười, nụ cười như ngày đầu tôi gặp em ở quán café – À, cho câu hoỉ đầu tiên. Em tên Như, Quỳnh Lâm Như. Em học Lê Quí Đôn, trường anh học chứ không phải BIS. À, anh vẫn còn một câu hỏi bù cho câu hôm ấy em ăn gian anh…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - … - Tôi vẫn chống chân ngồi trên xe - Tại sao lại chia tay?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Ngaỳ mai em chết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Em điên hả Ki? Sao lại noí gỡ như thế? – Tôi gần như hét lên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Em không giỡn. Đó là sự thật. Mai em chết. Em bị ung thư. – Ki vẫn cười, nụ cười mĩm làm tôi có cảm giác bất an gấp nghìn lần – Thật ra lần ở quán café là lần thứ 43 em gặp anh. Lần đầu là cách đây 2 năm, anh đã cười với em ngaỳ đầu tiên em vào trường, đi ngang lớp anh. Lần thứ 2 là trong căn tin trường, anh đã trả cho em ly nước vì em quên tiền. Lần thứ 3 là…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - …đừng noí nữa…. – tôi cắt ngang – anh…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Hôm nay là lần thứ 50 em gặp anh, anh đã hoỉ em 49 câu hỏi. Anh cho em câu thứ 50 nhé? – Ki lay tay tôi naì nỉ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Ừ, em cứ hoỉ - tôi noí trong vô thức vì mãi lẩn quẩn vì những chuyện em noí nãy giờ. Tôi chẳng hiểu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Em thật sự bị ung thư, và không sống đến hết ngaỳ mai. Anh sẽ yêu một người sắp chết như em chứ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Ánh mắt Ki đã đỏ hoe. Tôi bỗng bối rối. Trong tôi giờ rối bời. Tôi chọn giải pháp im lặng, vì bản thân thật sự chẳng biết noí gì… Bất thình lình Ki móc trong túi ra một lá thư. Bảo tôi về suy nghĩ và đọc nó. Nếu ngày mai 9 giờ sáng tôi đến thì xem như câu trả lời là có. Tôi phóng xe như điên về nhà…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Đó. Lá thư trước mặt đó. Tôi đã ngồi nhìn nó. Hình như moị chuyện diễn ra quá nhanh, quá vội và quá ác. Tôi chạy về chi cho nhanh mà chẳng dám mở nó ra, chẳng biết quyết định của mình là gì. “Thôi, tới đâu tới…!” _ Tôi tự nhủ. Mở lá thư ra.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; "Anh, cảm ơn anh đã mở lá thư này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Em nghĩ mình đã noí với anh moị chuyện rồi. Tên em, trường em, và moị thứ thật sự.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Ừ, em bị bệnh ung thư. Em không sống qua hai mươi bốn giờ sau khi anh đọc bức thư này. Cảm ơn anh vì những nơi em đã đến, những thứ em đã ăn và cả những gì em và anh đã cùng trãi qua. Một tuần qua thật sự là những gì đẹp nhất của quãng đời ngắn ngủi của em. Em biết, em biết em có lỗi. Đáng lẽ em không nên gặp anh lần thứ 43, đáng lẽ em không nên cho anh biết 49 điều về em. Và đáng lẽ em không nên hoỉ anh câu hoỉ thứ 50. Nhưng… em làm sao để chết mà không thấy anh lần cuối? Em làm sao chết khi mỗi ngày em cứ nhớ đến anh nhiều hơn mỗi ngày…? Anh sẽ trả lời sao… em không cần biết kết quả. Vì anh đã cho em nhiều hơn niềm vui cả đời em trước một tuần nay.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Ngaỳ mốt là sinh nhật của anh. Em không thể chính tay tặng quà cho anh. Anh hãy đi rửa chiếc xe của mình vào ngày đó nhé Văn. Xem như là món quà em tặng cho anh vào sinh nhật đầu tiên chúng ta quen nhau. Ngày mốt, vào năm sau, anh hãy đi rưả tấm hình chúng ta đã chụp, pass của nó là “Kikivanvan”, ngố quá nhỉ? Nhưng đành chịu, em đã đặt rồi… rưả xong rồi thì cười lên, đây là món quà năm thứ hai sinh nhật anh của em đấy. Còn năm thứ ba, anh có nhớ chiếc khăn trắng đầy chocolate của em tặng anh không? Đem nó ra và giặt đi. Em tin những vết chocolate sẽ phai mau thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Và…kết thúc nhé! Sau ba năm em nghĩ rồi mối tình này sẽ phải phai như vết chocolate ngày nào. Sinh nhật năm thứ tư, anh phải có một cô gái xinh hơn em, cho anh hoỉ nhiều câu hoỉ trong 1 ngày hơn em, và… yêu anh hơn em. Anh nhé!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Ừ, chào anh."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; 18 năm nay là giấc mơ, 1 tuần qua là giấc mơ hay 1 giờ đồng hồ trở lại đây là giấc mơ???&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; ~~~&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Tôi thẩy chiếc piaggo ra khỏi cổng. Chạy một mạch lại nhà Ki. Tôi đủ tĩnh táo để biết bây giờ là sớm quá nhưng… tôi không đủ dũng cảm để chờ đến ngaỳ mai. Biết đâu bây giờ Ki đang cần tôi nhất? TÔI KHÔNG ĐỦ 24 TIẾNG ĐỒNG HỒ CHO EM!!! Tôi thật sự không còn đủ thời gian…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Ki đã đứng trước cổng từ lâu trước khi tôi đến. Tôi buông xe, ôm chầm lấy em.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Anh sẽ bên em dù em sẽ xa anh 1 giây sau câu noí này – tôi noí, vô thức – còn em? Em có bên anh không???&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Em… em… có… - Ki lắp bắp, nước mắt chảy rơi vào lưng tôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Vậy ta yêu nhau đi… - tôi đẩy Ki để nhìn thẳng vào mắt em.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Bất giác Ki cười. Cười thành tiếng. Cười với thái độ không dừng được. Tôi tròn xoe, một người chỉ còn sống hai mươi bốn giờ nữa thì lý do gì để cười như thế?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Tại sao em cười? – tôi hét lớn, lay em.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Chi ngước lên, nhìn tôi. Đôi mắt em đầy nước mắt. Em vẫn cười.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Vì anh… tất cả vì anh. Anh đã làm em hạnh phúc và nước mắt cứ rơi. Anh đã làm em… buồn cười đến không kềm chế được mình, chàng ngốc à!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Em noí gì? Ai ngốc? Anh… không hiểu… – Tôi hiểu tí gì tôi không phải là Văn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Anh có bao giờ thấy ai ung thư mà cả tuần này có thể dãi nắng dầm mưa với anh không? Anh có bao giờ thấy một người gần chết có thể đứng chờ anh 30 phút nãy giờ không? Không chứ gì? Ừ, em không bị ung thư. Em chỉ thử anh…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - CÔ ĐIÊN À??? – Tôi gần như không tự chủ, hét toáng lên – Sao em có thể lấy chuyện này ra đuà? Sao em có thể làm chuyện ngu ngốc thế chứ? Em điên à Ki???&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Ừ… em điên… - Ki nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt ướt đẫm, và khóc lên từng tiếng - Vậy… ta yêu nhau đi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; Ki chạy đến ôm chầm và hôn tôi. Bất giác tôi thấy mình yêu Ki là vô hạn bằng cảm giác nhẹ lòng khi moị chuyện là không có gì…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt; - Vậy ta yêu nhau đi… - tôi thì thầm vào tai em…&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span  &gt;Sưu tầm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-4589316286538817210?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/4589316286538817210/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=4589316286538817210&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4589316286538817210'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4589316286538817210'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/vay-ta-yeu-nhau-i.html' title='Vậy ta yêu nhau đi'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-1443573242874881776</id><published>2009-09-22T20:25:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:03:40.606-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;C&lt;/span&gt;ó một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Cô gái ngẩng lên hỏi: &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Vài ngày sau... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;‘Reeeeng!...' &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại: &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Alô? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.' &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.' &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.&lt;br /&gt;                            sưu tầm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-1443573242874881776?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/1443573242874881776/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=1443573242874881776&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/1443573242874881776'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/1443573242874881776'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/co-gai-o-cua-hang-ban-ia-cd.html' title='Cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-8975905433903581844</id><published>2009-09-18T05:58:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:05:08.062-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='gaitrai'/><title type='text'>Tin nhắn gửi nhầm</title><content type='html'>&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "  &gt;Còn nhớ khi hồi đầu mới yêu nhau, ngày đầu tiên anh vừa mua điện thoại di động thì cũng là lúc nhận được tin nhắn đầu tiên của cô: "Em nhớ anh!" Đây cũng lần đầu họ liên lạc bằng tin nhắn điện thoại với nhau.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Khi đó, anh mân mê đọc lại ba chữ đó không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc trái tim anh trào lên một cảm xúc rung động ngọt ngào vô cùng. Cả một thời gian dài sau đó anh cũng không nỡ xóa tin nhắn đầu tiên đó của cô. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Hồi ấy cô và anh học đại học ở hai nơi cách xa nhau, những lần gặp gỡ chỉ ngắn ngủi trong giây lát còn khoảng thời gian phải xa nhau lại dài dằng dặc. Và khi đó, những tin nhắn qua điện thoại đã trở thành một cầu nối tình yêu không thể thiếu giữa hai người, chúng đã gắn hai trái tim yêu thương nhung nhớ được xích lại gần nhau, và cùng cảm nhận được thấy sự tồn tại của nhau. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Còn nhớ một buổi tối, cô và anh đã hẹn nhau thời gian nhắn tin nói chuyện, nhưng sau khi rất nhiều tin nhắn anh gửi đi cho cô đều không thấy có hồi âm trở lại, anh lo lắng gọi điện cho cô thì không có ai nhấc máy. Anh hoảng hốt khi nghĩ đến chuyện gì xảy ra cho cô liền cuống quýt vơ vội một cái áo khoác lên người rồi nhảy chuyến tàu đêm ngồi hơn 7 tiếng đồng hồ để đến nơi cô học. Hóa ra khi ấy cô đi học về mệt quá nên ngủ thiếp đi, quên mất cuộc hẹn với anh. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Nhìn thấy cô đứng trước mặt vẫn khỏe mạnh an toàn, anh thở phào nhẹ nhõm ôm chầm cô vào lòng. Còn cô lúc đó cũng bật khóc vì xúc động... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Sau khi tốt nghiệp, anh và cô kết hôn và có một cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Họ vẫn dùng nhắn tin cho nhau để thuận tiện liên lạc nhưng những tin nhắn đã bị đơn giản đi rất nhiều: "Em đang ở đâu thế?" "Em đang trên xe buýt". "Bao giờ anh về đến nhà?" "10 phút nữa". &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Sau này, trong điện thoại của anh cũng dần có thêm rất nhiều tin nhắn của bạn bè đồng nghiệp, và những tin nhắn của cô cũng nhanh chóng bị anh xóa đi đầu tiên để thay thế bằng những tin nhắn mới. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn đáng yêu, hấp dẫn như ngày xưa nữa, và không cảm nhận thấy những rung động nhung nhớ như trước đây khi họ yêu nhau. Và rồi một cô gái tên Như đã bước vào cuộc sống của anh từ đấy. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Anh tìm được tình yêu ở Như, tìm được cảm giác tình yêu đã bị đánh mất. Như yêu anh và chiều chuộng anh hết mực. Mối quan hệ của họ ngày càng trở nên sâu nặng. Ngoài thời gian ở nhà, bên ngoài anh vẫn âm thầm qua lại quan hệ với Như, anh nghĩ rằng Như mới chính là người yêu anh và hiểu anh nhất... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Một buổi tối như thường lệ, sau khi vui vẻ bên Như, anh lái xe về nhà. Trên đường về, chợt anh nảy ra một ý nghĩ, anh muốn thử tình cảm của Như xem tình yêu cô dành cho anh nhiều như thế nào, có nhiều như cô vẫn nói với anh không? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Nghĩ vậy, anh dừng xe và gửi cho Như một tin nhắn: "Xe anh bị đâm trên đường. Anh đang ở... Em đến ngay nhé!" Sau đó anh ngồi trên xe chờ đợi. Một tiếng đồng hồ trôi qua vẫn không thấy Như đến, cũng như chẳng có bất cứ liên lạc gì từ phía cô. Anh lại nhắn lại thêm một lần nữa. Nhưng chờ một lúc vẫn không thấy có bất cứ động tĩnh gì. Anh giận dữ nổ máy quyết định bỏ về nhà. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Đúng lúc đó từ đằng xa có một chiếc taxi lao vút đến và thắng gấp ngay sát bên cạnh xe anh. Từ trong xe một người phụ nữ vẫn còn đang mặc bộ áo ngủ xộc xệch lao ra khỏi xe hốt hoảng chạy lại. Thật bất ngờ đó chính là vợ anh. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Anh giật mình vội vàng kiểm tra lại tin nhắn trong điện thoại. Tin nhắn đầu tiên anh gửi cho Như thì không sai. Nhưng tin nhắn thứ hai anh lại gửi nhầm cho vợ mình. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Chưa hết ngỡ ngàng thì vợ anh đã lao đến chỗ anh, không ngừng đập vào cửa kính gọi anh. Giọng cô lạc đi: "Anh... Sao vậy? Anh có sao không? Anh không làm sao chứ?" Anh mở cửa xe và ôm choàng vợ vào lòng, giọng anh nghẹn lại: "Không sao, anh không sao, chỉ là va chạm nhỏ thôi". Anh vừa nói vừa dịu dàng hôn lên trán cô, người cô vẫn còn chưa hết run rẩy. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Anh xót xa ôm cô chặt trong tay, mắt rơm rớm vì xúc động. Anh vô cùng hối hận vì những ham muốn nông nổi của mình mà đã phản bội cô, và thầm cảm ơn tin nhắn gửi nhầm đó đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;sưu tầm&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-8975905433903581844?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/8975905433903581844/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=8975905433903581844&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/8975905433903581844'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/8975905433903581844'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/tin-nhan-gui-nham.html' title='Tin nhắn gửi nhầm'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-8246863814897470044</id><published>2009-09-18T05:55:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:05:38.203-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='gaitrai'/><title type='text'>Về phía không có nhau...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;"Anh đi nhé!".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;"Tạm biệt anh và em... của hôm nay!".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Anh bước đi. Cô bước đi. Từ góc quán màu rêu xanh, con đường chia hai ngả. Cô bước những bước dài. Cố gắng không quay đầu nhìn lại. Hẹn gặp anh 365 ngày sau. Hẹn gặp nhau ngày bắt đầu cho hạnh phúc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: 150%; color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;"Anh làm ở Công ty P&amp;amp;... đường... Bận suốt. Còn em?".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;"Một khởi đầu tốt anh ạ".&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: 150%; color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Chưa bao giờ cô thấy cái phím send giả tạo đến thế. Nó đồng lõa với sự giả dối của cô một cách trâng tráo. Cô ấn vào nó, một giây sau, màn hình nham nhở báo tin "tin nhắn đã được gửi". Cô muốn khóc. Còn anh có lẽ mỉm cười.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cô đọc không sót một mẩu tuyển dụng nào trên báo, gõ cửa không biết bao nhiêu công ty. Ở đâu cô cũng nghe câu hỏi: "Em có bao nhiêu năm kinh nghiệm?". Cô lắc đầu với họ, và họ cũng lắc đầu với cô. Cho đi thế nào thì nhận lại như thế ấy. Đơn giản thế thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cuối cùng thì cô cũng xin được việc ở một công ty quảng cáo, không cần kinh nghiệm, nhưng không đúng chuyên môn. Vẫn phải chấp nhận, trước khi cô bị tống khứ ra khỏi nhà trọ và đói lả ở một xó phố nào đó. Cô đến công ty, ngoan ngoãn và cần mẫn như một con kiến tha mồi. Cô luôn đến sớm và về trễ. Học hỏi, làm quen đồng nghiệp, những cuộc họp mặt ngoài giờ. Khối việc. Dù sao thì cũng là một khởi đầu tốt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Tháng thử việc, cô nhận được một phong bì nhẹ hều kèm theo một thông báo: "Công ty đang giảm biên chế, sẽ nhận em vào làm với vai trò là cộng tác viên". Lương cộng tác viên đủ cho cô thanh toán hai tháng trọ, tiền điện nước, mua thêm thùng mì gói, đổ đầy bình xăng. Hết veo.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Buồn. Cô lại lang thang tìm việc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;"Bận lắm không anh?".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Đầu dây bên kia ồn ã tiếng còi xe trước khi có tiếng nói của anh. "Anh đang công tác ở bên ngoài". Giọng anh ngập ngừng. Cô đoán anh không tiện nói chuyện. Cúp máy. Như thế lại tốt. Nếu còn nghe giọng anh, biết đâu cô sẽ khóc òa. "Chúc anh công tác tốt". Cô ấn phím send. Cũng chẳng còn bao nhiêu lần ấn vào nó thì cái điện thoại này cũng sẽ trở thành một cục sắt vô dụng. Cố để nó sống đến kỳ lương tháng sau. Mà kỳ lương nào, ở đâu?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Người đàn bà tóc uốn quăn từng lọn phóng vào cô tia nhìn dò xét.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;"Làm việc từ 4 giờ chiều đến 12 giờ đêm. Lương tháng một triệu tám. Em làm được không?".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cô nhìn dò xét lại nhà hàng cà phê sang trọng giăng giăng đèn mờ, se sẽ gật đầu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;"Yên tâm, ngoài lương căn bản còn có nhiều khoản khác nữa". Bàn tay người đàn bà đặt hờ lên vai cô. Như trấn an. Như hứa hẹn. Như móng vuốt con mèo trêu đùa với con mồi, chưa muốn nuốt chửng. "Tiền khác" là tiền gì? Cô ngờ ngợ. Nhưng cứ thử bước vào. Chỉ là nhân viên phục vụ thôi mà. Có sao đâu!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Công ty P&amp;amp;... đường... Cô đứng nhìn tòa nhà sừng sững giữa trung tâm thành phố. Trên những tầng cao ấy, ngày ngày có bước chân anh. Có lẽ anh không nhìn thấy cô. Anh lúc nào cũng bận. Đâu như cô, nhàn nhã, không có gì để bận bịu, kể cả khoảng thời gian từ 4 giờ chiều đến 12 giờ đêm. Thoát ra khỏi cái móng vuốt muốn bấu chặt vào da thịt, cô lại thành kẻ thất nghiệp. Ra trường với biết bao hoài bão, cô không ngờ mình phải lạc vào những công việc ngược ước mơ. Mà đâu đã bình yên!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Có ai đó giống anh lướt qua cô. Không thể nào. Cô nhầm lẫn. Cô vẫn thường nhầm lẫn mỗi khi nhìn thấy ai đó mặc áo xanh giống như anh. Nhưng đúng là anh. Anh. Mồ hôi rơi ướt lưng áo, chảy ròng trên khuôn mặt rám nắng. Đèn đỏ. Cô trờ xe đến ngang hàng với anh. Nhìn nhau. Thảng thốt. Tấm thẻ nhân viên tiếp thị trên ngực áo anh mếu máo.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Nhìn nhau. Chỉ mới 117 ngày...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;... Chiều đắng đót rơi. Nắng làm bỏng rát niềm tin giả tạo. 117 ngày giả dối nụ cười nhau. Để làm gì hở anh? Cô không cần biết chuyện của 365 ngày sau, chỉ biết rằng hiện tại, anh và cô cần tựa vào nhau, nắm chặt tay nhau. Đi tiếp. Đường dài...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: 150%; text-align: justify; color: rgb(255, 255, 255);"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: right;margin-bottom: 0.0001pt; line-height: 150%; "&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="apple-style-span"   &gt;&lt;strong&gt;Anh Quyên&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-8246863814897470044?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/8246863814897470044/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=8246863814897470044&amp;isPopup=true' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/8246863814897470044'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/8246863814897470044'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/ve-phia-khong-co-nhau.html' title='Về phía không có nhau...'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-4674361757178700931</id><published>2009-09-18T05:52:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:06:04.612-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='gaitrai'/><title type='text'>Truyện tình yêu không thể đủ</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify; color: rgb(204, 51, 204);"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Mùa đông năm 1999, anh và cô quen nhau khi du lịch châu Âu... Nửa tháng sau, họ về Đài Loan... họ hoàn toàn không hề liên lạc lại... Cô sinh nhật mười chín tuổi, hôm đó bất ngờ có một lời nhắn trong hòm thư thoại. Đầu kia của hòm thư thoại truyền tới giọng một chàng trai, một giọng hơi ngượng nghịu hát bài Happy Birthday... Sau cùng chỉ vài câu ngắn ngủn, chúc mừng em sinh nhật hạnh phúc... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Một tháng sau đó, cuộc sống của anh và em đan vào nhau. Cô đi làm thêm, thường phải chạy sô lên Đài Bắc, và anh tất nhiên trở thành sứ giả hộ tống nàng. Họ thường trò chuyện rất lâu trên điện thoại về tất cả mọi điều. Cho dù nhà anh ở Đài Bắc, cô thì học ở Đài Nam... Cho dù anh thích ở nhà xem tivi, cô lại khoái đi chơi khắp chốn... Cho dù anh học tại chức ban đêm, cô là sinh viên chính quy học buổi sáng... Cho dù giữa họ là 4.5 tuổi...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Một lần, cô xong công việc ở Đài Bắc, tự đi xe bus về Đài Nam... Về chỗ gửi xe ở Đài Nam, đã hai giờ sáng... Và anh vì lo cho an toàn của cô, dặn đi dặn lại, về đến nhà nhớ gọi cho anh một cú điện nhé.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Cô bấm điện thoại, phát hiện người con trai đầu dây có gì khang khác, cô hỏi anh, có gì vậy... Anh chỉ điềm đạm nói... "Nhà anh, bạn anh đều nói sao chưa yêu em..." - "Rồi sao...? Anh nói sao...?" - "Anh thấy mình ở Đài Bắc, em lại ở Đài Nam... cách xa nhau quá... không thể được...".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; "...Ôi... thế thì... đừng yêu a...!"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Hai người ở hai đầu dây bắt đầu trở nên im lặng... đột nhiên anh nói...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; "Nếu giả dụ như là anh yêu em, thì liệu có làm phiền em không..?"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Thực ra lòng cô vui vô cùng, cô chưa bao giờ hy vọng cả hai có thể phải lòng, có thể yêu, thành người yêu của nhau... Vì cả hai cách nhau hai đầu nam bắc, khoảng cách là một thứ khó vượt qua được...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Cô thường không thích để anh bị bố mẹ cằn nhằn tiền điện thoại quá cao, nên cô quyết định nửa tháng một lần vẫy xe lên Đài Bắc... cô không để anh tốn quá nhiều tiền, cô không muốn để anh có gánh nặng...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Cứ thế, sáng thứ bảy ngồi bốn năm tiếng xe bus lên phía Bắc... để hai người gặp nhau một lần... rồi tối chủ nhật lại tự ngồi xe về Đài Nam, cứ như thế một năm ròng...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Anh thương cô quá.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Cô thích đi chơi công viên, anh thường lái xe đưa cô đi chơi xa như Lục Phúc, Kiếm Hồ Sơn, Làng văn hoá Cửu Tộc... Cô thích xem phim, mỗi lần cô lên Đài Bắc, anh thường dẫn cô đến cụm rạp Warner Music xem phim... Cô thích dạo phố, chỉ cần cô thích gì, thiếu gì, anh chắc chắn sẽ dắt cô đi mua tặng... Cô chưa đi vòng quanh Đài Loan lần nào, anh chỉ vì câu nói đó, mùa hè lái xe đưa cô đi du lịch quanh đảo, đi mãi đi mãi chưa một lần than mỏi...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Có một nửa đêm, cô hơi mệt, anh sợ hãi lo lắng, chạy đi hiệu thuốc nhưng không mua được thuốc, liền bỏ hai trăm tệ đi taxi, chỉ để tìm mua 80 tệ Panadon giảm đau cho cô...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Có một mùa Valentine, anh mua một con gấu bông to thật là to, để sau cốp xe ô tô, khi cô vừa xuống xe đi mua thứ gì đó, anh mang gấu ra ôm sẵn, khi cô quay lại xe giật mình vui sướng...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Vào buổi tối cuối cùng của năm 1999, cô vội vã theo chuyến xe lên Đài Bắc, hy vọng có thể cùng người yêu đón giao thừa của Thiên niên kỷ mới, 23:56... cô mới đến Đài Bắc, anh ôm cô hôn nồng nhiệt trong tiếng vỗ tay reo hò và pháo hoa tưng bừng của toà Thị chính thành phố Đài Bắc, đẹp đẽ, rực rỡ...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Họ rất ít cãi nhau... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Nhưng cha anh không thích cô...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Ông cho rằng người con gái thiếu dạy dỗ kia, cứ dăm bữa nửa tháng lại đi tìm trai kia, thì...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Nhưng ông không nghĩ đến chuyện người thiếu nữ kia luôn phải tự bỏ tiền để lên Đài Bắc, rồi lại mệt nhọc cô đơn quay về Đài Nam... Ông cũng không nghĩ rằng con trai mình đã 24 tuổi rồi, mà ông chưa bao giờ cho phép con trai tự lái xe đi Đài Nam hoặc Tân Trúc gặp cô gái... Ông cũng không nghĩ rằng, cô không một người thân ở Đài Bắc, và cũng không nhiều tiền để ở khách sạn... Ông không nghĩ rằng, ngoài việc cô gái đi lên Đài Bắc, thì anh và cô hầu như không hề có cách nào khác để gặp nhau...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Cha anh là giám đốc của một tập đoàn máy tính, ông ở công ty rất có uy quyền, ông chưa bao giờ cho ai cãi lại mình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Nên khi ông có thành kiến với cô gái, anh đứng ra bênh, thì người bị chửi mắng lại là cô... Nên khi anh đành phải trốn xuống Tân Trúc tìm cô, thì cô là người bị chửi mắng... Và khi em trai anh ngủ dậy không gấp chăn, người bị mắng cũng vẫn là cô... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Sinh nhật cô hai mươi, anh dẫn cô đi Làng văn hoá Cửu Tộc... Đường về Đài Bắc bị kẹt xe, quá nửa đêm cả hai mới về đến nhà anh, bố anh nổi giận, ông bắt đầu giận dữ. Cô không dám nói gì, vì anh không muốn cô bị lôi vào chuyện nhà anh...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Nhưng cô vẫn bị bố anh mắng...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; "Cô là con gái, phải có liêm xỉ, vì sao cứ đến nhà người khác ở?".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; "Không phải tôi đã ngầm tỏ ý mời cô đi hay sao? Vì sao cô cứ đến nhà tôi?".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; "Mỗi gia đình đều có cách sống riêng, cô cứ đến đây mãi, phá hỏng nếp sinh hoạt nhà tôi".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Sinh nhật cô không có ai hát bài Happy Birthday, chiếc bánh sinh nhật Sô cô la đưa vào sọt rác, làm tiệc cho bọn kiến...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Cô không đi đến nhà anh nữa...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Cô chỉ nói với anh một câu: "Người yêu có thể thay, cha thì chỉ có một".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Anh biết, anh không bảo vệ cho cô được, tình yêu ấy kết thúc lúc yêu nhau tròn một năm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Cô khóc vào hỏi anh lý do, anh đưa ra sáu lý do: "Anh không yêu em nữa; Em quá tuỳ tiện; Bố mẹ anh không thích em; Anh sắp đi Mỹ học; Anh đã yêu người khác; Cá tính chúng ta quá khác nhau".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt; Sau đó thì cô không còn khóc nữa. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255); "&gt;&lt;span  &gt; &lt;strong&gt;Trang Hạ blog&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-4674361757178700931?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/4674361757178700931/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=4674361757178700931&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4674361757178700931'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4674361757178700931'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/truyen-tinh-yeu-khong-u.html' title='Truyện tình yêu không thể đủ'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-2756276457097975497</id><published>2009-09-17T07:22:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:06:47.420-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chuyenbenle'/><title type='text'>Ở nơi đó có phải anh đang chờ em</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Chỉ khi mất mát con người mới học được cách trân trọng những gì mình đang có, 3 năm trước em đã đánh mất ý nghĩa sống của bản thân và anh đã giúp em tìm lại.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Giờ đây em đã mất anh và cũng tự hỏi ý nghĩa sống của bản thân là gì? Câu trả lời vẫn như 3 năm về trước: đó là tình yêu em dành cho anh! Nhiều người bảo yêu nhau là sống chết cùng nhau và em đã từng nghĩ vậy, anh cũng biết điều đó. Em hiểu những gì anh đã nói với em và hiểu cả những gì anh chưa thể nói.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;- Em là 1 cô gái mạnh mẽ can đảm! Anh tin em sẽ sống tốt!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;-&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;-Nếu em yêu anh, hãy vì anh mà sống. Sống đúng nghĩa!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;-&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;- Hãy thay anh thực hiện ước mơ lớn nhất của anh, hãy đi đến cuối con đường của cuộc sống, thực hiện hoài bão của em và sống thật hạnh phúc. Ước mơ lớn nhất của anh là em sống hạnh phúc. Hãy tin sẽ có một câu chuyện cổ tích thứ hai. Anh vẫn luôn ở bên em,...anh sẽ chờ em ở cuối con đường, nhưng là cuối con đường.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;-&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;- Hứa với anh! Em sẽ sống hạnh phúc!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;-&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;- Anh mãi yêu em....tút..tút...tút...!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;-&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Em không nhớ mình đã ngồi bao lâu trong câm lặng, tim em như muốn ngưng đập,thế giới như sụp đổ dưới chân em, em làm mọi việc trong vô thức, em không muốn tin vào sự thật,anh đã rời xa em mãi mãi. Em cố tin rằng chưa hề có chuyện gì xảy ra, vui vẻ làm mọi việc nhưng em không dám nghe điện thoại vì em sợ. Để rồi em đã nghe,đã phải tin vào 1 sự thật rằng anh đã vĩnh viễn rời bỏ thế giới này trong tai nạn đó,trong cái ngày cả anh và em đều đang rất hạnh phúc mong từng giây phút được ở cạnh nhau.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Em đã nghe mẹ anh nói trong vô thức, nỗi đau đó như bóp nghẹn lấy trái tim em, em không thể nào thở và cũng không thể nói lên lời,em không thể khóc. Em là người có trái tim sắt đá phải không anh, mọi người đều khóc,từ người thân,bạn bè thân thiết đến cả những người bạn mới quen biết anh, còn em - người con gái anh yêu thì lại không hề rơi 1 giọt lệ mà vẫn nở một nụ cười.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Em không hiểu vì sao mình lại cười nhưng em biết anh mong em luôn cười,phải không anh? Tình yêu có cả hạnh phúc và khổ đau, có cả ngọt ngào và cay đắng! Chúng ta đã cùng nhau trải qua tất cả những cung bậc đó, nhưng đến giờ em mới hiểu thế nào là tận cùng của khổ đau và cay đắng, nó làm con người ta tê dại, nó có thể giết chết trái tim của một con người trong nụ cười!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Anh có biết lúc nghe cuộc điện thoại đó em muốn nói gào lên để níu giữ anh lại, để anh không rời xa em vậy mà cổ họng em tắc nghẹn,em không cất được lên lời. Em biết anh cũng mong được nghe giọng nói của em trong giây phút phải đối mặt với tử thần vậy mà em không thể nói,không thể nói được dù chỉ là 1 tiếng. Anh luôn là người nói lời xin lỗi,còn em thì luôn ương bướng không bao giờ chịu nhận mình sai.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Yêu nhau suốt bao năm mà em chưa từng 1 lần nói: ´´Em yêu anh´´, và ngay cả khi biết rằng em sắp anh mất em vẫn không thể nói với anh: ´´Em yêu anh!´´. Anh đã từng nói với em: ´´Em là người quan trọng nhất của anh´´, em đã bảo anh: ´´Em không tin´´.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Anh bảo: ´´Với anh sự nghiệp không là gì cả,anh có thể từ bỏ tất cả để được ở bên em. Giữa gia đình anh và em,nếu buộc phải chọn lựa anh sẽ chọn em, dù mọi người nghĩ anh bất hiếu. Em biết rõ anh không nói để nịnh em,em hiểu con người anh như thế nào.Sẽ có 1 ngày anh chứng minh cho em thấy: Em là người quan trọng nhất của anh!´´. Và anh đã chứng minh rồi đó, sự chứng minh phải trả bằng mạng sống của anh, trong giây phút đối mặt với sự sống và cái chết anh vẫn nhớ đến em, lo cho em, anh đã dùng chút sức lực cuối cùng để gọi cho em thay vì gọi một ai đó đến giúp anh, gọi cho 1 cô gái cách anh cả một đại dương chỉ để nói lời xin lỗi, anh lại thất hứa và thất hứa mãi mãi...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Valentine này cũng như bao valentine khác em vẫn một mình, nhưng đây là valentine đầu tiên em biết cô đơn và trống vắng là thế nào, em không còn được nghe giọng nói của anh, nhận những món quà của anh. Sau bao ngày anh ra đi giờ là lần đầu tiên em khóc, em đang khóc khi viết cho anh lá thư này,lá thư mà biết nó không thể được anh mở ra nữa, nhưng em tin anh đang đọc những gì em viết, phải không anh?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;´´Em xin lỗi!´´, em đã quá ích kỉ khi đặt lên anh những gánh nặng quá lớn, vì em anh đã sống quá gấp gáp, không dành cho mình thời gian nghỉ ngơi, bỏ qua những phút giây bên bạn bè và gia đình để xây dựng sự nghiệp, để em không phải lo lắng cho cuộc sống sau này của chúng ta và để được về bên em, để em có thể dựa vào anh. Em luôn tự ti, em luôn cảm thấy không xứng đáng với anh nên đã luôn đẩy anh ra xa trong khi anh luôn cố gắng để có thể tới gần em. Đến bây giờ em vẫn luôn tự hỏi, tại sao anh lại chọn em?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;- Một cô gái khiếm khuyết về cơ thể ngay từ khi mới chào đời, một cô gái không có gì giỏi giang. Anh là một người con trai hoàn hảo, mạnh mẽ và quyết đoán, một mẫu người mà bao cô gái mơ ước vậy mà lại là một người si tình nhất thế gian này. Anh đã bỏ mọi công việc, bỏ cả bản hợp đồng quyết định vận mệnh của anh để về bên em. Khi ca phẫu thuật của em thất bại, em phải trả giá bằng đôi chân của chính mình, em đã không bao giờ còn có thể đi lại được nữa cũng là lúc em quyết tâm phải nói lời chia tay với anh. Nhưng rồi em đã không làm được, em đã không thể thoát ra khỏi vòng tay anh. Em đã khóc, anh nói em thật ngốc, dù em có ra sao thì anh vẫn yêu em, em là người không thể thay thế.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Anh bảo em đừng hi sinh ngốc nghếch như vậy, bởi cho dù em có rời xa anh thì anh cũng không thể yêu một ai khác, em là tình yêu đầu tiên và duy nhất của anh. Anh không muốn trao em cho một ai khác, anh bảo em yêu là ích kỉ, anh muốn em hãy ích kỉ trong tình yêu, đừng rời xa anh, đừng đẩy anh ra xa em. Em hoàn toàn xứng đáng là người phụ nữ của anh, trong mắt anh em luôn là một thiên thần. Cho dù em không thể đi lại được nữa anh cũng không bao giờ rời bỏ em, anh sẽ là đôi chân của em, sẽ chăm sóc em suốt cuộc đời. Anh có biết em thực sự hạnh phúc thế nào khi nghe anh nói vậy không, em chỉ muốn những giây phút đó kéo dài mãi mãi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Khi anh nói: ´´Anh sẽ ở lại chăm sóc em, không đi nữa´´, em rất muốn gật đầu nhưng rồi em lại đẩy anh ra, lại một lần nữa em đẩy anh ra đi, đẩy anh về thế giới của anh- một thế giới mà em không nghĩ mình có thể bước vào.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Lại vẫn lí do cũ,em đã lạnh lùng nói: ´´Em muốn anh hãy xây dựng sự nghiệp vững chắc,đừng cư xử trẻ con như vậy, em sẽ ổn´´. Em hiểu anh hụt hẫng và đau lòng thế nào, nhưng anh im lặng vì anh quá hiểu em, em sẽ không dễ thay đổi quyết định. Em biết không phải vì anh thiếu quyết đoán mà anh đã lại ra đi mà vì anh biết em sẽ có những hành động thiếu suy nghĩ chỉ để ép anh phải đi. Nên anh đã đi, nhưng anh không hề bỏ mặc em.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Em biết suốt 3 năm nay, kể từ ngày em phải ngồi trên chiếc xe lăn đó anh vẫn luôn âm thầm giúp đỡ em, anh vẫn luôn dõi theo từng bước đi trong cuộc sống của em. Anh biết em có lòng tự trọng cao, cho dù anh là người yêu của em thì em cũng không bao giờ chấp nhận một sự giúp đỡ nào của anh, em luôn cho rằng mọi thứ phải rõ ràng, đặc biệt về kinh tế nên anh không bao giờ nói cho em biết. Nhưng em cũng đâu phải là cô bé ngốc ngày nào, em đã biết và không muốn làm anh buồn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Bởi em chưa bao giờ công khai mối quan hệ giữa hai chúng ta, gia đình em vẫn nhận sự giúp đỡ từ anh mà không hề hay biết, chỉ có em là cảm nhận được điều đó nhưng không thể nói ra vì trong thế giới của gia đình em anh chưa từng tồn tại. Không ai biết em đã có người yêu từ rất lâu rồi. Trong mắt mọi người em là một người con ngoan và chưa hề biết tình yêu là gì, luôn nghe lời người lớn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Nhiều lúc anh đã cười và nói rằng:´´Anh như một tên gián điệp ấy, yêu em mà luôn phải hoạt động du kích, bao giờ cô bé của anh mới cho anh được bước vào thế giới của em đây? ´´.Giờ em mới thấy mình thật buồn cười, khi mà mỗi lần anh gửi quà tặng em em đều bảo :´´Anh giữ hộ em, sau này em sẽ nhận lại.´´&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Anh cười :´´Con gái thật khó hiểu, sau này là bao giờ vậy cưng?´´.´´Sau này´´-giờ thì chắc không có sau này nữa! Nhìn lại căn phòng, em không hề có giữ một món quà nào của anh, không có một thứ gì để gợi nhớ về anh ngoài chiếc nhẫn anh đã trao cho em và em không thể không đeo nó. Nó là minh chứng cho tình yêu của hai chúng ta, là câu nói: ´´Em đồng ý đi cùng anh đến cuối cuộc đời´´.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Chiếc nhẫn vẫn còn đây, em vẫn ở đây và chờ đợi vậy mà anh không còn nữa, anh có biết em đang muốn vỡ tan ra không, em không mạnh mẽ, không can đảm, anh biết mà. Anh đã chuẩn bị mọi thứ để đón em về bên anh, sẵn sàng đối đầu với mọi sóng gió có thể xảy ra trong gia đình anh để đưa em vào thể giới của anh, để thế giới của hai chúng ta hoà làm một. Anh nói anh chỉ chờ một câu nói của em, chỉ cần em đồng ý và anh sẽ đến. Em đã im lặng không nói, em đã thực sự bị thuyết phục bởi anh nhưng sự cố chấp, tự ti trong em không cho em nói: ´´Em đồng ý´´.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Những tưởng lần này anh sẽ tiếp tục chờ đợi vì chúng ta còn quá trẻ, nhưng anh đã kiên quyết: ´´Anh sẽ không tiếp tục nhường nhịn em nữa, anh có thể chiều theo ý em trong mọi việc nhưng lần này thì không, anh sẽ xin phép gia đình em để đưa em đi.Anh sẽ công khai mối quan hệ của chúng ta, anh không thể chờ đợi hơn nữa!´´. Và dù không gật đầu đồng ý nhưng em đã thuận theo ý anh, chúng ta đã dự tính rất nhiều cho tương lai, nghĩ đến những khó khăn mà cả hai sẽ phải đối mặt sau này, em những tưởng hạnh phúc sẽ mỉm cười với em từ đây, em sẽ không đơn độc trên đường đời nữa, em không hề nghĩ một ngày nào đó không có anh em sẽ phải làm sao dù trước đây em đã từng có ý nghĩ rời xa anh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Cuộc đời không ai học được chữ ´´ngờ´´ phải không anh? Em có ngờ đâu ngày mà anh đến đón em cũng là ngày anh ra đi mãi mãi. Em không tin có một câu chuyện cổ tích thứ hai trong cuộc đời này, anh đã dắt em vào một thế giới cổ tích rồi lại bỏ mặc em mà rời khỏi thế giới đó. Anh đã mang đến hi vọng vào cuộc sống cho em và rồi hi vọng đó lại vụt tắt ngay khi nó vừa soi sáng tâm hồn em. Anh có biết em đã mất phương hướng khi không biết mình sẽ phải bắt đầu lại từ đâu, bước đi tiếp thế nào trên con đường dài này?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Chờ đợi là một điều khủng khiếp, nhưng không có gì để chờ đợi còn khủng khiếp hơn. Chết vì người mình yêu đã là một điều không dễ nhưng sống vì người mình yêu còn khó hơn rất nhiều.Em vẫn không thể bỏ được thói quen chờ điện thoại của anh hàng đêm, nhịp thở em như gấp gáp hơn mỗi khi điện thoại rung để rồi khi mở máy một cảm giác hụt hẫng lại ùa về, em lại bấm phím từ chối.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Từ chối bởi em biết đó không phải là anh, bởi em lại phải trở về với thực tại, trở về với sự thật em sẽ không bao giờ được nghe giọng nói của anh, được nép vào ngực anh ngủ ngon lành nữa. Em đang nhớ lại những kỉ niệm của hai ta, từ khi chúng ta còn là những đứa trẻ, em luôn bảo anh cao quá, em ngước nhìn anh mỏi cổ lắm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Anh cười lớn rồi bế em đặt lên chỗ ngồi cao hơn anh, anh bảo: ´´Giờ thì anh ngước nhìn em rồi đó!´´. Anh đã nói: ´´Nếu em không muốn bước vào thế giới của anh, thì anh sẽ bước vào thế giới của em, từ giờ anh sẽ không để em phải ngước nhìn anh mà anh sẽ cúi xuống để nhìn em!´´&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Anh luôn ra sức bảo vệ em, anh không bao giờ muốn em phải chịu bất kì sự tổn thương nào, vậy mà đã có lúc em cố tình không hiểu anh. Yêu nhau nhưng thời gian được ở bên nhau của chúng ta không nhiều, những lần gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh có biết em khao khát được ở bên anh, chỉ để được ngắm nhìn anh, được lau những giọt mồ hôi cho anh khi anh làm việc, nhưng chính em lại mâu thuẫn với bản thân. Em đã lựa chọn cuộc sống xa anh với một suy nghĩ có thể làm tình cảm của chúng ta phai nhạt, để anh có thể quên em và bắt đầu một cuộc sống khác, để anh có thể yêu một người con gái khác- hoàn hảo hơn em, có thể chăm sóc anh suốt cuộc đời. Nhưng càng xa anh, em càng yêu anh và lại càng đau khổ, anh cũng vậy!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Sự xa cách không xoà nhoà được tình cảm của chúng ta mà nó lại làm tình yêu của chúng ta thêm sâu sắc. Anh đã nói rằng: ´´Được ở bên người mình yêu là điều hạnh phúc, anh biết việc chăm sóc một người vợ bị liệt không hề đơn giản nhưng anh muốn được làm điều đó, bởi đó là người anh yêu. ´´H à, em xin lỗi vì em luôn khiến anh buồn, khiến anh phải suy nghĩ nhiều hơn trong khi anh đã có nhiều áp lực, em thật ngốc phải không anh? Đáng lẽ em nên trân trọng quãng thời gian ngắn ngủi chúng ta được bên nhau thay vì tranh luận với anh về cuộc sống sau này, về việc chúng ta là người thuộc hai đẳng cấp khác nhau. Nhưng thời gian thì không quay trở lại,có lẽ mẹ anh đã đúng khi nói: Chúng ta không nên có một bắt đầu! Mặc dù vậy em cũng không hối hận khi chúng ta đã bắt đầu, em không hối hận vì đã yêu anh, đã cùng anh viết lên một cuốn tiểu thuyết tình yêu mà kết thúc của nó thật buồn! Em sẽ không để cuốn tiểu thuyết đó kết thúc bằng một bi kịch, bởi em biết anh muốn em để cuốn tiểu thuyết đó bước sang một trang mới, và không hề muốn nó dang dở.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Nơi kết thúc cũng là nơi bắt đầu, cuộc sống của em từ giờ sẽ trở nên khó khăn hơn, nhưng em sẽ không gục ngã đâu anh. Em sẽ không phụ lòng tin của anh. Em là một cô gái mạnh mẽ mà! Em sẽ học cách bước đi một mình, em đã sống trong sự che chở của anh quá lâu và giờ em cần phải đối mặt với những sóng gió của cuộc đời. Em tin rằng ở quanh đây, anh vẫn luôn ở bên dõi theo em, và muốn được nhìn thấy nụ cười của em phải không anh? Em sẽ chỉ khóc trong hôm nay thôi, chỉ khóc lúc này thôi. Em sẽ luôn mỉm cười. Cho dù chưa biết ngày mai sẽ ra sao, chưa biết em sẽ phải đi như thế nào. Nhưng em sẽ sống có ý nghĩa, sống vì tình yêu của anh dành cho em. Và em muốn nói với anh rằng:´´Em sẽ không viết câu chuyện cổ tích thứ hai, em chỉ viết câu chuyện cổ tích của em với một người, một người sẽ sống trong trái tim em,là anh đó!´´.Nhưng em sẽ sống hạnh phúc, và đi đến cuối con đường của cuộc sống này, bởi em yêu anh và bởi ở cuối con đường anh vẫn chờ em, phải không anh?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Hãy cười tươi, tình yêu của em, em sẽ thay anh thực hiện ước mơ con dang dở, thực hiện hoài bão của chúng ta. Hãy ở đó, ở nơi đó chờ em anh nhé! Em sẽ đến với anh khi em đã thực hiện xong những gì anh muốn em hứa. Chúng ta sẽ luôn mỉm cười và cùng nhau bước đi trên con đường đó, dù không thể nhìn thấy nhau, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau nhìn về một hướng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Ở nơi đó, anh vẫn chờ em phải không?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"  &gt;http://diendan.vietgiaitri.com&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 204);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-2756276457097975497?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/2756276457097975497/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=2756276457097975497&amp;isPopup=true' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/2756276457097975497'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/2756276457097975497'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/o-noi-o-co-phai-anh-ang-cho-em.html' title='Ở nơi đó có phải anh đang chờ em'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-6118484603846042036</id><published>2009-09-17T05:41:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:07:41.227-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='congai'/><title type='text'>Lá thư ........ " cuối cùng " !!!</title><content type='html'>&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Lead"&gt;&lt;span&gt;&lt;strong&gt;&lt;span  &gt;Anh ạ, đây không phải bức thư tình thứ nhất của Đỗ Bảo. Không phải "vì yêu em, ngày mai anh thêm vững bước trên con đường dài". Cũng không phải bức thứ hai "nhìn theo, đường hun hút còn xa". Và tất nhiên cũng chẳng là "em là ánh lửa, mang cho anh tất cả, mà chỉ khi em thiêu đốt anh, anh thật lòng mới hiểu".&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Normal"&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;Không phải là những cái được hát lên như thế, không phải những điều dịu ngọt, không phải những điều làm người ta đắm say.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Normal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;Anh ạ,&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Normal"&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;Nếu em muốn rẽ sang một con đường mới, thì em phải kết thúc con đường mình đã đi. Nơi mà em đã muốn tăng tốc nhưng mượn đủ thứ cớ để được dừng chân.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Normal"&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;Lúc gặp anh thì tóc vẫn dài lắm, anh khen em giỏi.&lt;br /&gt;Lúc gặp anh thì vẫn viết bút máy, và dây mực đầy tay.&lt;br /&gt;Lúc gặp anh thì vẫn ngượng khi anh nhìn.&lt;br /&gt;Lúc gặp anh thì vẫn hiền và hay im lặng.&lt;br /&gt;Lúc gặp anh thì vẫn khóc khi anh xa.&lt;br /&gt;Khi 0 km sắp thành 1735 km. Chỉ có duy nhất lúc ấy là em khóc trước mặt anh. Còn sau đấy thì anh không nhìn thấy. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Normal"&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;Những giọt nước mắt không được nhìn thấy thì không gọi là nước mắt nữa. Là nỗi đau. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Normal"&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;Em bây giờ thì đã cắt tóc ngắn lắm rồi, em rất xinh, đôi khi em để đuôi gà, buồn thì em lại để xoã. Em không đội nón lá nữa. Vì cái đuôi gà của em không chịu nằm yên trong nón. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Normal"&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;Em viết bút chì thay cho bút máy, vì mọi thứ có thể bôi xoá dễ dàng. Như em hằng mơ.&lt;br /&gt;Em không ngượng khi một ai đấy nhìn vào em nữa. Mà em sẽ quay qua, có thể là nhìn chằm chằm họ lại. Hoặc khác hơn, với người em sẽ yêu, là em tiến lại sát anh ta hơn, và nói, đây, em đây, anh ngắm em đi.&lt;br /&gt;Em không khóc nữa. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Normal"&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;Vì lúc khóc, chì kẻ mắt hoà tan rơi vào trong. Rất xót. Thay vào đó là em hút Capri, chỉ khi nào em buồn.&lt;br /&gt;Dạo này em hay buồn, vì anh sắp xa. Xa trong tâm tưởng.&lt;br /&gt;Vì đôi khi em nhớ anh da diết và chập chờn với những sự kiện hỗn độn.&lt;br /&gt;Vì đôi khi em chỉ muốn gọi tên anh, gọi tên anh như một người nào đó yêu dấu lắm gọi anh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Normal"&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;Và thực tế cho em những thứ rất phũ phàng so với những điều em hằng mong ước. Em níu kéo anh, để làm gì? Không có một quá khứ nào sẽ được xoá đi bằng cách tự làm cho mình mất trí nhớ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Normal"&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;Em sẽ nhớ anh. Cake su này, Hoàng tử ếch cốm này, Lex này, Thầy này. Em đóng gói lại tất cả trong một cái hộp bự, và phóng thẳng lên sao hoả. (Em hy vọng là sau này người trái đất chúng ta sẽ không di cư lên đấy).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Normal"&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;Thế anh nhé.&lt;br /&gt;Đôi khi tình yêu cũng không giữ được người mình yêu, sai bét. Vì anh đã thật sự yêu đâu. Tình yêu của em sẽ giữ được người em yêu, dù người đó là người không cao bằng anh, không biết làm thơ, không biết cách làm em hụt hẫng. Nhưng đó sẽ là một người dịu dàng với em. Vì biết em hay khóc.&lt;br /&gt;Anh đã không biết điều đấy...&lt;br /&gt;...và em chào anh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); " class="Normal" align="right"&gt;&lt;span&gt;&lt;span  &gt;Hương Trà 29/3/2007. The End.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-6118484603846042036?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/6118484603846042036/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=6118484603846042036&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/6118484603846042036'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/6118484603846042036'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/la-thu-cuoi-cung.html' title='Lá thư ........ &quot; cuối cùng &quot; !!!'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-959225971563354716</id><published>2009-09-17T05:37:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:08:10.252-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Hãy ngỏ lời yêu trước khi quá muộn ....</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify; color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span  &gt;Hãy thổ lộ tình yêu của mình với người mà bạn yêu. Đừng im lặng, bởi vì có thể bạn sẽ đánh mất họ mà chưa kịp thốt ra lời nào.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt;&lt;br /&gt;Eric là anh chàng mà các cô nàng trong trường trung học đều mơ ước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cathlyn là một trong những cô nàng nổi tiếng nhất trường. Cô xinh đẹp, thời trang và cực kỳ hấp dẫn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Carol là một cô gái giản dị, không có gì nổi trội. Cô chỉ là một trong số các nữ sinh bình thường có mặt khắp nơi trong các trường trung học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cathlyn và Carol đều yêu Eric say đắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cathylyn không cần làm bất cứ điều gì để tạo sự chú ý. Trong mắt Eric, cô quá đủ lôi cuốn rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Carol thì ngược lại. Cô không hẳn là xấu xí; thật ra trông cô rất vui vẻ và dễ thương. Nhưng cô không phải là một nữ cổ động viên xinh đẹp quyến rũ. Những gì cô có thể đem đến cho Eric chỉ là tình yêu và sự quan tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như phỏng đoán của tất cả mọi người, Eric chọn Cathlyn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Eric bảo Carol chỉ là một cô gái tầm thường và xấu xí. Điều đó khiến Carol thấy tổn thương nghiêm trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời là thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng, Carol không chấp nhận bỏ cuộc. Cô muốn chứng minh cho Eric thấy rằng sắc đẹp không phải là tất cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là, Carol lao đầu vào học. Cô nhanh chóng lọt vào danh sách những học sinh xuất sắc nhất trường. Và các anh chàng ngày trước vốn không thèm để mắt đến cô nay đều quay sang cưa cẩm cô. Trái tim cô lại không quên được Eric.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi ngày, cô đặt vào hộc tủ của Eric một đóa hồng nhung cùng một lời nhắn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Em thực sự rất quan tâm đến anh, luôn luôn là như thế"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi đó, Eric không hạnh phúc như anh ta đã tưởng. Cô bạn gái Cathlyn nhanh chóng bỏ rơi anh để chạy theo một anh chàng đẹp mã khác. Sự đời là thế. Anh quay lại tự hỏi bản thân: "có phải ngày trước mình đã chọn lầm người rồi không?" Và anh hiểu ra mình đã đần độn đến thế nào khi chỉ biết say đắm với vẻ đẹp bên ngoài. Anh thấy hối hận. Thu hết can đảm, Eric tiến đến bên Carol, quỳ trước mặt cô và nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hãy tha lỗi cho anh, Carol. Em có muốn trở thành bạn gái của anh không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước sự kinh ngạc của mọi người, Carol từ chối. Cô chỉ nhẹ nhàng nói với Eric thế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh vừa trải qua một mất mát lớn. Em không muốn anh phải đối diện với điều đó thêm một lần nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Eric không hiểu ý nghĩa trong câu trả lời của Carol nhưng anh chấp nhận quyết định của cô. Vậy là, họ trở thành bạn thân của nhau, cùng nhau chia sẻ mọi thứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể từ đó, mọi người thấy Eric bắt đầu thay đổi. Anh trở thành một con người mới, tốt đẹp hơn. Tất cả cũng nhờ Carol. Cô quan tâm đến anh bằng một thứ tình cảm mà chưa người con gái nào trước đó từng đối xử với anh. Những cô gái khác chỉ nhìn thấy ở Eric vẻ ngoài bảnh bao, còn Carol, cô đón nhận Eric chính là Eric, với tất cả tình yêu mà cô có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi ngày, Carol vẫn không quên đặt một bông hồng nhung vào hộc tủ của Eric với cùng một lời nhắn gửi: "Em thực sự rất quan tâm đến anh, luôn luôn là như thế."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày kia, Carol không xuất hiện ở lớp. Một tuần trôi qua, Carol vắng mặt. Lúc đầu, Eric nghĩ rằng cô đang đi chơi xa với gia đình. Không phải cô từng nói sẽ đi Hawaii đó sao?!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng, thêm một tuần nữa vẫn không thấy bóng dáng Carol đâu, Eric bắt đầu lo lắng. Rồi anh nhận được điện thoại từ bệnh viện thành phố. Họ báo rằng Carol đang hấp hối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ đầu, Carol không muốn nói với Eric về căn bệnh ung thư của mình. Cô không muốn anh phải bận tâm về cô. Nhưng vào những giây cuối đời, cô mong mỏi được gặp Eric một lần sau chót.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Eric phóng ngay đến bệnh viện. Nước mắt lưng tròng khi anh trông thấy cô ốm yếu nằm đó, xanh xao và mỏi mệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tại sao em không nói với anh? Tại sao em lại giấu anh chuyện này?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Carol âu yếm nhìn Eric, cố nở một nụ cười thật nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khi em nói với anh ngày trước rằng em không muốn anh phải đối diện với một mát mát khác, chính là em muốn nói đến sự việc này. Ngày đó, em không nói anh biết bởi vì em không muốn anh phải lo lắng. Em chỉ muốn có được những ngày cuối đời thật vui vẻ bên anh mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Eric nức nở:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em không thể rời bỏ anh được. Anh sẽ ra sao nếu không còn em nữa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh sẽ sống như anh trong hiện tại. Đừng quên rằng lúc nào em cũng ở bên cạnh anh. Hãy vui hưởng và sống thật hạnh phúc anh nhé. À, còn một điều này nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Gì vậy em?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em yêu anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế rồi Carol đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tháng. Eric chỉ ở bên Carol một tháng, nhưng cô ấy đã thay đổi toàn bộ cuộc đời anh bằng một cách không ai lý giải nổi. Sử dụng tình yêu của chính cô. Eric ở lại, đau đớn và ân hận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta cũng vậy. Thỉnh thoảng, ta không nhận ra ai mới là người quan tâm đến ta thật lòng. Cho đến khi họ rời bỏ ta. Cho đến khi ta mất họ vĩnh viễn. Để rồi ta chỉ còn biết ôm hận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy thổ lộ tình yêu của mình với người mà bạn yêu. Đừng im lặng, bởi vì có thể bạn sẽ đánh mất họ mà chưa kịp thốt ra lời nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu là khi chúng ta chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để nói với một người rằng ta yêu họ biết chừng nào&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;                                     &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"  &gt;sưu tầm&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-959225971563354716?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/959225971563354716/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=959225971563354716&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/959225971563354716'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/959225971563354716'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/hay-ngo-loi-yeu-truoc-khi-qua-muon.html' title='Hãy ngỏ lời yêu trước khi quá muộn ....'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-9209110024150233001</id><published>2009-09-16T05:23:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:08:43.014-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chuyenbenle'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='gaitrai'/><title type='text'>Chia Tay Bạn Nhỏ</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Trời mùa này nóng gay gắt, mang theo nhiều chuyện bực mình. Học bổng chưa có, tiền dạy thêm ứng trước đã hết sạch sành sanh, gạo không còn... cộng thêm một ít “nỗi đau tinh thần” do cô bé học trò bướng bỉnh gây ra. Có người bảo tôi liều mạng, dám nhận dạy kèm toán lý hóa cho một học sinh sắp thi tốt nghiệp. Càng liều mạng hơn khi đó là một nữ sinh con nhà giàu, học dở. Tôi cười khẩy, tự tin ở sức mình. Dù sao đó cũng là niềm may mắn, đáng tự hào.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Trong danh sách sinh viên tìm việc làm đăng dài ngoằng trên một tờ báo, ba em đã chọn duy dất một mình tôi để gửi vàng ! Tôi tự hỏi “sao người ta không mướn thầy giáo ở trường về dạy có phải hơn không?”. Sau này chính tôi tự tìm ra câu trả lời: Em không thích học với thầy giáo chuyên nghiệp. Nhưng điều đó chưa có nghĩa là em thích tôi !&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Hôm đầu tiên đến làm quen với học trò, tôi cố làm ra vẻ đạo mạo như một ông thầy khó tính. Nhưng thật uổng công dã tràng, em vẫn tỉnh bơ. Nhìn tôi không quá năm giây, em gật đầu chào rồi lại tiếp tục chăm sóc con búp bê tóc vàng. Ba em có lẽ hơi ngượng trước thái độ đó nên đã thanh minh bằng cách kể hàng tá tội của em. Con bé nghịch ngợm lắm, con bé nhí nhảnh lắm, con bé nhõng nhẽo lắm... Mỗi chữ “lắm” được gằn mạnh theo giọng nói của ông đã dự báo cho tôi biết trước sẽ tiếp xúc với một con bé rắc rối lắm. Ngay buổi học đầu tiên, tôi cho em làm kiểm tra chất lượng, đề thuộc loại trung bình mà em cắn bút cả buổi trời chỉ giải đúng nửa câu. Tôi chợt nhớ lời nói đùa của một người bạn “Con gái càng đẹp càng học dở (?!)”. Rất tiếc, em không phải là trường hợp ngoại lệ !&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Bây giờ tôi bổ sung thêm “con gái càng học dở càng rắc rối”. Không thể đếm được xem em đã làm tôi nhức đầu bao nhiêu lần? Như sáng nay, lúc tôi dạy bài định luật Lentz, em ngồi im lặng, ngoan ngoãn. Tôi hứng khởi nói thao thao bất tuyệt.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Khi từ thông gửi qua khung dây biến thiên thì sẽ xuất hiện một sức điện động cảm ứng có tác dụng chống lại sự biến thiên của từ thông...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Ðột ngột em hỏi:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Khi... tình cảm gửi qua trái tim biến thiên thì sao?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Thì sẽ xuất hiện một cây roi mây có tác dụng chống lại sự lơ đễnh, mơ màng. Ðừng để tôi phải nói nhiều. Em có chịu học không hả? Năm nay thi tốt nghiệp rồi. Đã học dở lại còn...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi bất chợt chuyển sang dạy đạo đức, nói những lời thật nặng, để em tự ái mà cố gắng học. Nhưng tôi đã ngu ngốc bỏ qua một điều: Em là con gái!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Em cúi đầu lặng yên, tay mân mê cái nắp viết máy, sau một hồi không thể chịu được, em úp mặt xuống bàn, đôi vai nhỏ bắt đầu rung lên thổn thức.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Sau buổi dạy, tôi mệt phờ người, phải nằm lăn ra giường hồi tỉnh cỡ hai mươi phút. Có tiếng động dưới chân cầu thang, tôi hồi hộp nằm im, không dám cục cựa. Tờ lịch trên vách đã sang tháng mới mà tôi chưa kịp đóng tiền gác trọ. Tiếng bà chủ dưới nhà hỏi vọng lên:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Cậu về chưa cậu Tân?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Dạ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Cậu có thư nè.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi ngồi bật dậy như cái lò xo, phút chốc tan hết mệt mỏi. Ai đã từng sống xa nhà có thể đôi lần bắt được tâm trạng này. Cầm lá thư không có tên người gởi, tôi giật mình nhận ra nét chữ rất quen. Lẽ nào... Tôi bóc thư ra. Không thể tưởng tượng nổi, đó là bài luận văn được điểm hai của em!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Khoan, bạn đừng vội cười cô học trò bé nhỏ của tôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Thì ra em thông minh hơn tôi tưởng. Một phần thông minh cộng chín phần lém lỉnh dễ làm người khác dở cười dở khóc. Sau khi tôi kiểm tra chất lượng em, em kiểm tra chất lượng lại tôi bằng hình thức vấn đáp, và khéo léo gài tôi vào thế việt vị.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Thầy là sinh viên chắc học giỏi lắm hả?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Cũng thường thường thôi. Nhưng chương trình 12 tôi đã học qua nên nắm rất vững.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Tất cả các môn hả thầy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Chỉ những môn chính là chủ yếu: toán, lý, hóa, ngoại ngữ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Còn môn văn?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi giả bộ “à” lên một tiếng để lấy uy:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - À cả môn văn nữa chứ. Môn này tôi học không khá lắm, chỉ được điểm tám là cùng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ô, thầy khiêm tốn ghê!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Vậy hả? Năm mười một tôi còn được điểm mười nữa kìa. Bài của tôi thường được đọc cho cả lớp nghe.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Em xuýt xoa, trầm trồ. Tôi không lừa dối em, chỉ có ý quên nói rằng đó là kết quả của... bốn bài cộng lại. Và ngày xưa, những bài luận của tôi thường được mang ra đọc trước lớp cho bạn bè cười rút kinh nghiệm. Dân thi khối A đâu thèm quan tâm đến các môn xã hội, cũng như tụi khối C bị ốc tọt môn toán là chuyện bình thường.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Thầy làm giùm em một bài luận nghe? Cho tụi trong lớp nể chơi!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi hết hồn, vội vàng xua tay.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Không được đâu. Của ai người đó làm. Tôi chỉ có nhiệm vụ dạy em học toán lý hóa thôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Em không có nhờ thầy làm giùm toán lý hóa, chỉ nhờ thầy viết giúp bài luận số một để lấy hên đầu năm... - Em ngập ngừng, rồi tiếp: - nhưng thầy không chịu thì thôi. Ngày mai em không học nữa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Em đóng tập lại. Tôi rầu rĩ không biết phải làm sao. Đã lỡ “nổ” thì phải chịu tan tành mây khói chứ sao? Tôi gật đầu như con gà rù.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Trong ô lời phê, cô giáo em ghi mấy câu này: Viết lung tung quá. Thiếu kiến thức cơ bản làm văn nghị luận. Cần cố gắng nhiều.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Chao ơi, tôi còn mặt mũi nào để dạy dỗ ai nữa?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; * * * * *&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Em đã hạ knock-out tôi bằng một chiêu hết sức nhẹ nhàng và lịch sự. Tôi gượng đứng dậy trong nỗi nhục nhã, ê chề. Không biết “mặt rô” là mặt gì? Có thể đó là mặt dầy có khả năng phớt tỉnh Ănglê. Tôi cố gắng tỉnh bơ như không hề có bài luận văn đó trên đời. Em cũng không đá động gì tới, càng chứng tỏ bản lĩnh của một cao thủ! Buộc lòng tôi phải đổi khác về cách nghĩ, nhất là sau khi bí mật điều tra tôi biết được em học rất khá môn văn - khá thật sự chứ không phải bốn bài cộng lại rồi mang vờ vịt thiên hạ. Tôi hết dám coi thường em, hết dám chê em học dở, mặc dù một bài toán rất dễ cũng làm em khổ sở cả tuần. Em cố gắng hơn, chăm học hơn, và trong thời gian ngắn đã tiến bộ thấy rõ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi xin được từ bỏ chữ “thầy”, có cái gì cách trở xa xôi quá, tôi muốn gần em hơn, dạy em học như là bổn phận của một người anh...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Kiến thức không phải là con đường bằng phẳng rải đầy sôcôla, ô mai, xí muội, cho con gái rong chơi. Với học sinh mất nhiều căn bản như em, con đường ấy càng gồ ghề, chông gai. Tôi nhẹ nhàng nắm tay em dắt đi từng bước, từng bước.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Thời gian đi qua, nhanh cư con ngựa chiến tung vó bụi mịt mù. Bây giờ đang là mùa thi, mấy con đường bột chiên vắng hẳn bước chân học trò. Em đã học giỏi lên và theo kịp bạn bè. Mấy chục bài tập toán lý không còn làm em le lưỡi như hôm nào nữa. Ngày mốt em sẽ bước vào kỳ thi thứ nhất tốt nghiệp cấp ba. Không việc gì phải lo, tôi tin chắc em sẽ qua được dễ dàng, vì em đã từng là “cao thủ” kia mà? Tôi đã nghỉ dạy từ hôm qua, một phần muốn em được thảnh thơi trong những ngày cuối, phần khác, tôi cũng lo ôn tập chuẩn bị thi ra trường.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Sài Gòn có những cơn mưa đầu mùa như con gái làm duyên - lâm râm, dai dẳng - đủ làm ướt đất trời cây cỏ, đủ làm ướt tóc dài tóc ngắn, làm ướt con phố nhỏ rộn ràng bước chân. Căn gác buồn hiu trong khói thuốc, tôi ngồi trầm ngâm, lần đầu tiên hút thuốc nhiều như thế. Chỉ còn ít hôm nữa, tôi sẽ tốt nghiệp Ðại học và chia tay căn gác nhỏ. Năm năm đi qua, năm mùa mưa ở lại trong lòng. Tôi không biết đã lớn thêm chút nào chưa, chỉ biết Sài Gòn đã chất đầy tim tôi những kỷ niệm không thể nào quên được. Đó là giảng đường, là con phố... là em thân yêu với những nụ cười tinh nghịch. Lúc em làm đơn thi Ðại học, tôi hỏi: “Em thi trường nào?” Em nheo nheo mắt “Bí mật!”. Tôi không vội đi tìm bí mật, vì mải lo phân vân một chuyện khác. Có nên nói với em rằng chúng mình sắp chia tay nhau?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Và tôi đã không nói gì, dự định sẽ giữ bí mật vào phút :Dt, khi em đã thi xong. Như thế sẽ không làm em ảnh hưởng đến tinh thần.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Mưa đan kín trời đất. Qua ô cửa sổ, tôi giật mình nhận ra dáng nhỏ quen thuộc trong chiếc áo mưa cánh dơi rộng thùng thình. Tựa như phản ứng của một người mười năm mới gặp lại người thân, tôi lao vút xuống nhà, vừa lúc em đến.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Trời mưa em đi đâu vậy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ði tìm thầy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi đưa em vô nhà. Căn gác ấm lên nhờ tiếng cười giòn tan. Tóc em ướt, những giọt mưa còn lấm tấm trên mặt, bờ môi tái mét nhưng đôi mắt vẫn mỉm cười. Tôi đưa khăn cho em:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Coi chừng bị cảm đó nghe.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Thầy đã quên một chuyện.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Chuyện gì?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Chúc em thi đậu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - À... Chúc em làm bài tốt.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Còn nữa, thầy quên dẫn em đi ăn chè đậu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi bật cười khanh khách. Chợt nhớ về ngày xưa, khi bằng tuổi em bây giờ, và mùa này tôi cũng bày đặt kiêng cử đủ thứ. Không ăn tiêu, không ăn bí... sợ vô phòng thi sẽ bí thiệt. Nghĩ cũng lạ, học trò nghịch ngợm vua chê, quỷ lắc đầu mà cũng có những nỗi lo hết sức vớ vẩn, buồn cười.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ừ, ngày mai tôi sẽ...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Em thích đi bây giờ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi chiều em, như ngàn lần tôi đã chiều em. Hai đứa khoác áo mưa đi xuống phố.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Thầy ơi, mình đừng ăn chè... bánh lọt nghe thầy? - Em vén áo mưa quay sang nhìn tôi - trong đôi mắt có hai giọt mưa long lanh. Tôi mỉm cười gật đầu và tự nhiên nhớ đến câu hỏi khác của em: Khi tình cảm gửi qua trái tim biến thiên?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - À, thầy đã đoán ra em thi trường nào chưa?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Chưa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Thêm một ly chè nữa, em sẽ nói.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Mười ly tôi cũng chịu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Thiệt há?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ừ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Em thi trường thầy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Trời ơi! - Tôi buột miệng kêu lên, và chưa kịp thắc mắc “sao con gái mà thi bách khoa?” thì em đã liến thoắng:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Mai mốt em thi đậu, thầy vẫn dạy em học chứ?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi định “ừ” một tiếng cho em yên lòng, nhưng bỗng thấy mình có tội ghê gớm khi nói dối với một tâm hồn bé nhỏ. Tôi lặng im, mặc cho giọt buồn ngấm vào da thịt.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;                                                               &lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255); "&gt;&lt;br /&gt;sưu tầm&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-9209110024150233001?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/9209110024150233001/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=9209110024150233001&amp;isPopup=true' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/9209110024150233001'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/9209110024150233001'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/chia-tay-ban-nho.html' title='Chia Tay Bạn Nhỏ'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-4161654398658837351</id><published>2009-09-16T05:20:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:09:16.817-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='gaitrai'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='contrai'/><title type='text'>Chỉ một ước mơ</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Phương ngồi lặng lẽ một mình dưới tàng cây phượng vĩ của ngôi trường. Cô cảm thấy mình hiu quạnh làm sao trong một ngôi trường mới chẳng có bạn bè thân thuộc. Mọi người nhìn Phương với đôi mắt giễu cợt, trêu đùa mà chẳng có ai làm bạn với cô. Phương cũng biết được vì từ nhỏ đến lớn, bạn của cô toàn là con trai, chẳng được làm bạn hay đi chơi chung với con gái. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Phương, bạn làm gì ngồi ở đây vậy? Qua chơi với tụi mình đi. - Có tiếng người con gái gọi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương ngước măt. lên thì ra cô bé Ngọc Linh, chỉ có Linh mới trò chuyện và thường dẫn Phương đi tham quan ngôi trường mới. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương mỉm cười, lắc đầu nói với Linh : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Bạn chơi đi nha, Phương còn phải học bài để chuẩn bị cho ngày mai thi đó. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Cũng được, vậy bạn học đi nha. - Linh vẫn cười thân thiện. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Thật ra chính Phương cũng muốn được chung vui cùng với các bạn gái của Linh nào là nhảy dây, đánh vũ cầu, trò truyện v.v.v... Nhưng đâu có một ai trong đám bạn của Linh thích Phương. Ai ai cũng nhìn Phương với một đôi mắt xa lạ, lạnh nhạt làm sao. Nên Phương đành nói dối với Linh. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Phương, ngồi ở đó làm gì vậy? Sao mặt mài buồn hiu vậy nè? Có muốn đi xem đá banh với Trọng hay không? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương cảm thấy thật vui khi trông thấy Trọng từ đang xa. Trọng là anh của Linh, tánh tình rất vui vẻ và thân thiện với mọi người, anh hay dẫn Phương đi chơi và giúp cô rất nhiều khi mới đặt bước chân lên trên ngôi trường đại học này. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương reo lên : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Đi chứ, nhưng đá banh ở đâu vậy anh Trọng. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Trọng đi lại gần và anh đứng trước mặt Phương khẽ lôi cô đứng lên. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Đi mau lên đi này, mấy thằng bạn của anh nó la anh chết đó. Bị trễ cả 10 phút rồi đa. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương lật đật xách cặp đi theo Trọng. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Thằng mắc dịch kia, mày làm gì mà tới chậm vậy? Không thấy tụi bên trường kia nó la tụi tao hay sao? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Hoàng khó tính nhất trong đám bạn của Trọng lên tiếng la. Trọng chỉ biết chấp tay xá xá cầu hòa : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Thôi cho xin đi, thì thấy Phương ngồi một mình buồn quá nên tao lôi theo đó mà. Ủa mà bên mình tới đầy đủ chưa? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Trọng vừa nói đến đây thì Hoàng lại la lên : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Hmmm, mày đến trễ còn đỡ hơn cái thằng Thành, nó chưa có tới đó. Làm sao đây??? Tụi kia không chịu chờ để đá nữa đâu. Ê cái anh Phương này có biết đá hay không? Đá thế thằng Thành đi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Trời, người ta là con gái đó cha, gọi bậy bạ đi. - Trọng ngạc nhiên la lên. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Bây giờ Hoàng mới quay qua nhìn kỹ người con gái đứng trước mặt. Cô bé tóc ngắn như tóc con trai, bận quần tây áo thun, y hệt như 1 anh chàng thanh niên đâu có khác. Nhưng khi Hoàng nhìn kỹ lại thì khuôn mặt thật dễ thương đúng là khuôn mặt con gái, tướng thì thon thon là dáng của 1 tiểu thơ. Hoàng mỉm cười lắc đầu. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Trời ơi, thì ra là con gái sao? Cho xin lỗi nha, mà sao con gái lại đi bận đồ con trai thế này, lại cắt tóc cao quá đi.... nếu để tóc dài và bận chiếc áo dài đi học thì khỏi chê.... Mê chết mấy anh đó nha. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương im lặng, má ửng đỏ vì cô vừa mắc cở, vừa thẹn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Ê tụi bây có đá banh hay không? Nếu không tụi tao đi về đó nha, ở đó mà trò truyện. - Đám sinh viên ở trường bên la lên. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Nghĩa, anh chàng đứng kế bên hồi hộp khều Hoàng : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Chết chắc, không đủ người mà Hoàng. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Để Phương thế cho nha. - Phương mỉm cười. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Là Phương? Có được không? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Cả đám la lên như bão động. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Cô chỉ còn biết gật đầu nói : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Phương lúc trước ở trong đội banh của trường cũ, tại vì chuyển trường nên không có còn đi đá nữa. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Được rồi, vậy là xong chuyện. Lát nữa tụi tui sẽ để ý phụ cho cô. Bây giờ thì cô đi vô phòng kia thay đồ mau lên chẳng lẽ bận đồ này đá banh sao? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Hoàng đưa tay chỉ Phương vô cái phòng ở đằng xa. Đám con trai nhìn theo bóng dáng Phương khuất dần đi vào trong phòng thay đồ, họ chỉ còn biết lắc đầu không tin tưởng cho lắm. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Sau mấy tiếng đồng hồ, hai đội sinh viên đấu với nhau kết quả bên tụi Trọng và Hoàng thắng cuộc với tỷ số 3-1. Cả bọn sau khi thay đồ xong bèn rủ nhau đi ăn mừng. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Nghĩa, anh chàng háu ăn nhất nhóm lên tiếng trước tiên : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Đi ăn bánh xèo đi nha, rồi xong đi ăn kem, có được không? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Hoàng liếc Nghĩa : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Hứ, lúc đá thì cứ để mất banh không mà còn đòi ăn cho ngon miệng kìa, bị đánh bây giờ đó nha anh Hai. Cũng may là nhờ cô bé này đó. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Anh quay qua Phương nói : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Tụi tui không ngờ Phương đá banh hay thiệt hơn hẳn cả bọn này luôn đó nha. Chỉ có 1 mình cô mà đá vô đến 3 trái, làm cho bọn kia nhăn mày thán phục cô luôn. Thôi ưu tiên cho cô, thích đi ăn chỗ nào nè? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương lắc đầu : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Em không có đi được, mấy anh cứ đi ăn tự nhiên đi nha. Lát nữa em phải đi về rồi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Trọng bây giờ mới lên tiếng : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Phương bận thì đi về đi, mai mốt có đi đâu chơi tụi anh sẽ rủ em đi nha. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Cảm ơn trước nha, thôi Phương phải đi về đó. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Nói xong Phương chạy thật nhanh ra khỏi cái sân banh to lớn để chạy về trường. Trọng nhìn theo lắc đầu ra vẻ tội nghiệp : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Tội cho cô ấy quá, trong trường không có ai dám chơi với cô, ai cũng nói cô ấy không giống con gái chút xíu nào, nên đám con gái lánh xa Phương. Hmmm, làm cho cô bé cô đơn đến tội luôn, chỉ có Linh làm bạn. Coi bộ cô bé Linh nhà ta cũng dễ thương đi làm bạn vơí Phương. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Hoàng gật đầu lên tiếng : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Thiệt trông tội ghê, từ đây có đi đâu chơi thì cứ gọi cô ấy đi chung cho cô bé có bạn. Chứ ở trường học mà chẳng có ma nào làm bạn thì chắt chết mất.... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Cũng được..... - Cả bọn đồng la lên. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Hơn mấy tháng trời học ở đây, Phương bắt đầu cảm thấy vui và rất là vui bên cạnh những người bạn của Trọng. Ai ai trong bọn cũng chìu và thương mến cô như một người em gái. Đôi lúc cũng có Linh đi chơi cùng làm cô bé cảm thấy một bầu trời hạnh phúc. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Phương Phương, nhìn kìa có cô bé nào tóc dài và xinh quá trời luôn kìa.... - Nghĩa la lên và đưa bàn tay chỉ về phía cổng trường. - Nếu cô mà để tóc dài, còn nữa trưng diện lên một chút thì hơn hẳn cô gái đó à nha. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Hmmm, nói bậy gì đây hả Nghĩa. Nếu Phương Phương giống như cô gái đó thì đâu có đi chơi chung với tụi mình, rồi Phương Phương sẽ bỏ mình luôn không thèm đi chơi. Khi chúng ta đi đá banh, đi đua xe v.v.v. thì ai sẽ là người giúp mình đây? À mà công nhận Phương Phương giỏi thiệt biết chơi đủ hết nhưng toàn là những thứ của con trai. Ờ mà mày nói cũng đúng, cô gái đó thiệt là đẹp. - Hoàng đánh lên vai Nghĩa một cái. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Thôi cho xin đi tụi bây ơi... người ta là con gái nhà giàu, và cũng là hoa khôi của trường mình đó. Ở đó mà cứ mơ với mộng, cho tụi bây mộng thành kẻ si tình, hay là cái đuôi khỉ đi theo cũng được.... Hahaha.. - Thành ngồi trêu Hoàng và Nghĩa. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương chỉ ngồi nhìn theo cô gái đang đi, cô thầm nghĩ "Cô ấy đẹp quá, ước gì mình được....... " &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Ê Thành có biết cô ta tên gì hay không? - Nghĩa hỏi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Trọng nhìn đám bạn cười, anh bắt đầu lên tiếng trêu bạn : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Nghĩa, hình như nghe được cô ấy có cái tên thánh thót và đẹp như một loài chim vậy đó. Còn nữa văn thơ thi phú rất giỏi, đúng là hoa khôi của trường đó... hahaha.. trông mày như thằng khờ mà muốn được Hằng Nga kìa. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Bị Trọng trêu chọc mà Nghĩa cũng không có giận chút xíu nào. Anh còn cười to lên : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Thì là Hằng Nga mới mơ mộng chứ, nếu là Chung Vô Diệm thì ai mà mơ làm gì.. có đúng hay không Hoàng, ý Hoàng Tử... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Thôi không giỡn với tụi bây nữa... Bây giờ thử coi trong đám tụi mình đứa nào dám viết thơ hay làm bất cứ chuyện gì để cho người đẹp sắc đá kia thay đổi trái tim hay không? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Đây là Tứ Quái của chúng mình, Thành, Hoàng, Trọng and tao là Nghĩa. Nếu người nào được lòng người đẹp thì coi như là mấy người còn lại phải phục vụ theo ý của người thắng cuộc... Thế nào có dám chơi hay không? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Wow, mày không định làm thiệt chứ? - Trọng cười &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Còn nữa, mày có nghe danh Hoàng Oanh hay không? Chính là cô ấy người đẹp kiêu kỳ của trường đó, không 1 anh nào lọt vào mắt xanh của cô ta hết. Tao không thích cá đâu, thua là cái chắc.... Nghèo rớt mồng tơi thì làm sao lọt vào đôi mắt nhung huyền của cô tiểu thơ đài các chứ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Nói xong anh ngó qua bên Phương hỏi : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Em nghĩ thế nào, nếu tụi anh đá cuộc với nhau? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Em không biết, đó là quyền của các anh, nếu mấy anh thích người ta thì cứ theo đuổi. Đừng hỏi em, em không biết đâu. - Phương lắc đầu. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Nghĩa cầm giấy mực viết vài câu, rồi anh ngâm nga : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Em ơi em! Người đẹp thon thon &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Mắt mơ đôi má lại tròn tròn &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Tóc dài phất phơi như cọng chỉ &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Dễ thương làm sao, giống khỉ con. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Ha haha ha..... - Hoàng và Thành ôm bụng cười, cả hai lăn trên thảm cỏ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Trọng và Phương cũng không dằn được, cũng cười. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Trời ơi, Nghĩa mày làm thơ gì nghe sao mà đau bụng quá. Thành vừa cười vừa nói : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Hoàng vừa đập tay xuống thảm cỏ, vừa lăn qua lăn lại cười thật to : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Đâu có đau bụng đâu, chỉ có nước đau mình thì có. Hoàng Oanh mà đọc thì coi như đời nó tiêu tùng. Ai đời con gái người ta đẹp quá trời, nó lại tả người ta má tròn tròn, thì là má mập. Tóc dài đẹp lại tả như cọng chỉ... chỉ nó nhám quá trời... còn nữa dễ thương mà lại giống khỉ.. mặt mũi mốp méo tùm lum.. khô khan cằn cỏi.... coi bộ phải đi tìm cho nó ông thầy mới được. Nó chỉ có tả một điểm cô ấy thích là người đẹp thon thon. Oh còn đôi mắt mơ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương ôm miệng cười, cô im lặng ngồi viết. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Trọng nhìn thấy Phương sao im lặng quá và đang cắm cúi viết những gì, Anh chợt đưa tay ra giựt lấy tờ giấy trong tay của Phương. Trọng bắt đầu đọc thật to lên cho các bạn nghe : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Em hỡi em! Tiên nữ ở nơi đâu? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Hạ xuống trần gian để gieo sầu &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Lòng anh say đắm vương tơ liễu &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Cuốn chặt đời anh bởi vì đâu? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Em hỡi em! Đôi mắt tợ minh châu &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Soi sáng lòng anh đượm một màu &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Tình si, mơ mộng trong nhung nhớ &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Quyến luyến lòng anh bởi mắt nâu. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Wow... Hoàng, Nghĩa, Thành và Trọng đồng la lên. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Cũng may Phương Phương là con gái, nếu không chắc tụi mình thua một cách thê lương, không ngờ Phương Phương làm thơ hay tuyệt. Dạy cho anh đi em gái, hay là viết thơ tình dùm cũng được. - Nghĩa trầm trồ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Hoàng giơ tay ra vẻ dọa Nghĩa : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Ê, mày ra cuộc đấu đã rồi bây giờ định gian lận hả, coi chừng tao, Trọng và thằng Thành cho mày ăn đòn à. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Nghĩa nhún vai ra vẻ bất sợ : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Hahah... Tao đâu có giao là không được gian lận đâu chứ lị. Mà nói chơi vậy thôi chứ tao hổng dám chiếm được trái tim người đẹp đâu. Không có chút cái gì để làm quà tặng cô ta thì làm sao đây. Thà tao theo đuổi Phương Phương còn tốt hơn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương quay phắt lại nhìn Nghĩa : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Anh này nói gì kỳ quá à. Hổng thèm nói với anh đâu, em phải đi về rồi. Mai mốt tính sổ với anh sau, ráng mà lo thân đi. Hihihi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Chiếc xe hơi màu đen bóng loáng đã đậu trước sân trường bao giờ. Người tài xế khẽ đi lại chào Phương. Ông lên tiếng : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Cháu Phương, cháu về chưa? Ba cháu có việc cần để gặp cô gấp đó. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Dạ, con về bây giờ đó chú Lộc. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương thu xếp tập vở rồi đứng lên. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Thôi mấy anh ở lại chơi nha, có gì gặp lại sau. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương cùng chú Lộc tài xế ra xe. Chiếc xe nổ máy và dần khuất dạng trước 8 con mắt ngạc nhiên đang nhìn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Nghĩa thì thầm với các bạn : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Tụi bây thấy gì không? Phương Phương hình như là con nhà giàu thì phải, có tài xế lái xe đưa đón. Hmmm, mà quen với cô ấy bao lâu sao không biết gì về cổ vậy. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Ờ tao cũng nghĩ vậy, nhưng lúc trước thì không vì cô ấy hiền và dễ chịu không như con gái nhà giàu khác, kiêu kỳ khó thương. - Hoàng cũng nói. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Thành ngồi yên ngó Trọng : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Chàng Trọng! Chỉ có chàng này mới biết rõ về cô ta vì là người thân nhất của cô ấy mà. Ê nói rõ cho biết với coi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Trọng lắc đầu : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Ấy dza, tuị bây làm gì vậy. Tao chỉ biết có chút đỉnh thôi à. Nghe nói đâu Phương Phương là con một gì đó, và cũng là con gái của một thương gia giàu có. Chỉ có nhiêu đó thôi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Hmm, vậy mà cũng làm bạn thân với người ta. - Nghĩa liếc Trọng. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Thôi thôi, có gì thì hỏi cô ấy là biết mà. - Hoàng lên tiếng. - Bây giờ có chịu đi về hay không? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Về thì về.... Thành lôi Nghĩa và Trọng đứng lên. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Trọng vừa đi vừa thắc mắc, lòng anh như lo sợ điều chi khi thấy mặt chú Lộc có vẻ nghiêm trọng. "Không lẽ nhà Phương Phương có chuyện gì quan trọng sao" Trọng thì thầm. Không biết tại sao trong lòng anh lại cứ lo lắng cho người bạn gái nho nhỏ này. "Cầu cho không có chuyện gì xảy ra" Trọng lại thầm ước mong. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Mùa đông gió lành lạnh thổi về làm cho Trọng khẽ rùng mình. Bước chân đi nặng trĩu, từng bước từng bước một.............. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Mặt trời đã biến dần sau những áng mây đen, gió mùa đông hiu hiu thổi qua làm giá buốt lòng Phương. Cô đi qua đi lại trước cổng phi trường rộng lớn, như chờ đợi một ai. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Phương Phương... tiếng của Trọng gọi về từ xa hòa theo những bước chân của Hoàng, Nghĩa, Thành và cả Linh. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương lên tiếng chào khi mọi người đã tới trước mặt cô : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Các bạn tới đông đủ rùi sao?... Phương thật cảm động khi ai ai cũng tới để tiễn Phương. Tuy chúng ta chưa quen biết nhau lâu lắm, nhưng trong tâm của Phương các bạn là cả một tâm hồn của Phương. Thật là buồn khi phải nói tiếng chia tay với các bạn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Linh nắm tay Phương, nước mắt rươm rướm : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Phương đừng có buồn, Linh và mấy anh ở đây ai ai cũng luyến quyến Phương hết. Khi nào rảnh hay có cơ hội thì Phương nhớ về thăm tụi mình nha, hay dành chút thời gian viết thư thăm tụi này cũng được. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Phương cũng đâu có muốn rời xa quê hương, xa ngôi nhà thân thương, xa những kỷ niệm vui buồn thời thơ ấu, và nhất là xa các bạn. Nhưng vì ba mẹ bắt Phương phải đi, bởi ông bà nội đã già yếu và rất mong muốn được gặp ba mẹ ở xứ Mỹ. Nửa quả địa cầu ngăn cách đôi nơi, ba mẹ nói ông bà chỉ có Phương là cháu nên rất yêu thương Phương lắm muốn được thấy mặt Phương. Cũng vì có một mình Phương là cháu nên Phương có nhiều chuyện buồn vương vấn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Nói đến đây giọt lệ trào tuôn trên khóe mắt, Phương khẽ quay mình đi như tránh cho các bạn khỏi nhìn thấy được. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Hoàng, Nghĩa và Thành thì không biết nói những gì để giúp cô bạn của mình vui lên. Ba người đứng nhìn nhau mà lòng buồn rười rượi, vì từ đây trong những lúc rảnh rỗi sẽ không còn được cùng Phương đi chơi đây đó. Những lúc chơi đá bóng hay cùng nhau đua xe, v.v.v sẽ không có bàn chân điêu luyện của Phương giúp nữa. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Chỉ một mình Trọng là bình tĩnh hơn ai hết, Anh khẽ nắm Phương ân cần an ủi : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Phương đừng như vậy, vì cuộc đời đã do ông trời sắp đặt, chúng ta đâu có thể nào thay đổi được có phải không? Phương ra đi vì chữ hiếu, giúp cho ông bà được vui vẻ, và cũng có thể chăm sóc cho cha mẹ. Một thời gian nào đó, nếu Phương có cơ hội thì sẽ về lại thăm quê. Ở đây sẽ luôn luôn có những tấm lòng rộng mở đón người bạn thân yêu trở về trên đất mẹ. Phương là một người bạn tốt, rất tốt...... tụi anh sẽ không quên Phương đâu. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Không ngờ sau lời nói của Trọng thì Phương bỗng khóc oà lên, Trọng chưa bao giờ thấy Phương khóc. Anh cứ tưởng Phương cứng rắn lắm như bản tánh của một người con trai. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Mọi người im lặng, thời gian trôi qua mau, rốt cuộc rồi cũng phải nói lời chia tay với nhau. Hoàng lên tiếng : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Phương, dù sao thì cũng có lúc phải chia tay, Anh, Nghĩa, Thành, Trọng và Linh xin chúc cho em được may mắn, và luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc ở xứ người nha. Chúc em những gì tốt đẹp nhất. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - À còn đây là món quà nho nhỏ, do chính tụi anh mua để tặng em làm quà kỷ niệm. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Nghĩa khẽ chuyền món quà qua cho Hoàng để đưa cho Phương. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Một cái hộp bằng gỗ trên có khắc tên Phương, Linh, Hoàng, Trọng, Nghĩa, và Thành. Bên trong cái hộp in 1 tấm hình chụp chung sáu người lại có khắc hàng chữ "Một Ngày Là Bạn, Muôn Đời Vẫn Là Bạn". &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương ôm cái hộp vô lòng như một bảo vật thiêng liêng : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; - Cảm ơn các bạn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương quay qua Trọng, như có gì muốn nói với anh. Nhưng sao lời không thể cạn. Ba mẹ của Phương gọi cô vô cửa vì đã đến giờ cô phải vô làm giấy tờ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương nhanh tay nhét vào tay Trọng một phong thư được dán kín. Và khẽ vẫy tay chào các bạn, chào mảnh đất thân yêu.... Bước chân cô nặng trĩu khuất dần, cánh cửa kiếng to lớn dần khép lại sau lưng. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Trọng ra về mà lòng vương vấn như có gì xé nát trái tim anh. Cầm phong thư của Phương trong tay, anh không biết cô ấy viết những gì. Anh xé phong thư ra đọc : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Anh Trọng Thương, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Có lẽ anh sẽ ngạc nhiên khi đọc lá thư này có phải vậy không anh? Em cũng không biết tại sao nữa, lòng như đau nhói, lệ nhạt nhòa trong khóe mắt, trong tâm tư khi phải viết lên những dòng tâm sự.. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Em sinh ra trong một gia đình giàu có, nhưng lại không được vui, tuy em là đứa con một của gia đình. Ba của em rất thích con trai, nhưng mẹ em lại sanh ra con gái và không thể nào sanh nữa. Vì vậy từ nhỏ ba đã bắt em bận đồ con trai, cho chơi những đồ vật, bất cứ những gì cũng điều thuộc về con trai. Em không có bạn dù trai hay gái, những đứa con gái thì nói em kỳ lạ nên không chơi, con trai thì nói em là con gái cũng không cho chơi chung. Đến khi chuyển trường, lần đầu tiên trong đời em được anh và các bạn của anh thương mến. Trong suốt mấy tháng qua em sống trong hạnh phúc, trong tình thương của anh và các bạn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Anh có biết không? Một thứ tình cảm khác lạ đã dần hình thành trong trái tim em. Cái tên Trọng như khắc liền vào tâm trí. Nhưng em không dám nói, dù chỉ một lời. Những lúc anh đùa giỡn với các bạn, và bàn luận về Hoàng Oanh hay những cô con gái xinh xắn khác. Anh có biết em đau buồn lắm không? Chỉ một ước mơ mà em không thể nào hoàn thành được. Đó là làm một cô con gái bình thường như bao cô con gái khác... được người ta yêu mến, và được nói lên tiếng "Yêu". &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Chỉ Một Ước Mơ &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Em mơ ước mình là người con gái &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Cũng như người con gái khác vậy thôi &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Cũng ước mơ và mơ ước đợi chờ &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Người trong mộng Ông hoàng lòng mơ ước. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Em mơ ước mái tóc dài óng mượt &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Mắt nhung huyền lấp lánh tợ trăng sao &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Môi mộng đỏ như bầu trời hoang nắng &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Nhuộm má hồng xinh xắn đẹp như hoa.... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Em mơ ước tóc huyền vương tơ liễu &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Cuốn cuộc đời ai đó mãi bên em &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Để đêm đêm trong nhung nhớ êm đềm &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Tóc buông xõa tâm tình cũng bạn ngọc. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Em mơ ước được đùa bên vườn mộng &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Được sánh vai chung bước với người mơ &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Được ai đó tỏ lời rằng yêu mến &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Thương trọn đời chỉ em gái này thôi.... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Chỉ một ước mơ, trọn đời em nào được &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Chỉ một lời "Yêu" mà nói chẳng thành câu &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Môi khép kín, lòng tràn dâng mơ ước &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Hỡi người ơi! có thấu hiểu em chăng? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Anh Trọng, bây giờ anh có hiểu lòng em không? Em mơ ước được làm một người con gái bình thường như bao người con gái khác... Nhưng trời ơi......... đó chỉ là mộng là mộng mà thôi.... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Anh Trọng ơi... lời đã cạn trong em, em không biết nên nói gì đây cho anh biết, anh hiểu... nhưng có nói gì đi nữa thì bây giờ đã muộn rồi phải không anh? Thôi thì Phương xin hẹn lại kiếp sau sẽ làm một người con gái bình thường để được nói tiếng yêu anh....... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Chúc anh trọn đời hạnh phúc &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Phương Phương &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Trọng cầm lá thư trong tay, lòng anh rụng rời theo từng nhịp bước chân "Tại sao lại phải như vầy. Tại sao lại phải chia hai nơi. Tại sao chưa nói lời yêu đã phải xa nhau mãi mãi???" bao nhiêu chữ tại sao gào thét trong lòng anh. Trọng không ngờ Phương đã thương anh, và chính anh cũng thầm thương trộm nhớ người con gái ấy. "Phương ơi tại sao em không nói, anh nào đâu yêu cái vẻ đẹp bề ngoài của em, để giờ đây thì đã muộn mất, Phương Phương ơi " Trọng thầm gọi người thương. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Giọt lệ đông đầy trong khóe mắt, Trọng nhìn từng chiếc phi cơ bay lượn trên bầu trời như một hung thần đã cướp mất đi của anh người con gái tên Phương. Gió mùa đông lại vô tình lướt qua nhanh, cái lạnh thấm dần da thịt, nhưng nào sánh bằng cái lạnh trong tâm hồn của Trọng bây giờ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt; .............. Cánh chim trời giờ đã chấp cánh bay tới chân trời xa thẳm ........&lt;br /&gt;                                          sưu tầm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-4161654398658837351?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/4161654398658837351/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=4161654398658837351&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4161654398658837351'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4161654398658837351'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/chi-mot-uoc-mo.html' title='Chỉ một ước mơ'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-8641128849710852121</id><published>2009-09-16T05:14:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:10:38.765-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Con trai cũng biết khóc...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Tôi nâng niu cuốn lưu bút, lòng ngập tràn vui sướng. Này là của Mi Hương, này là của “Tam quái” rồi cả Bình “quậy” đã nghỉ học nữạ Nhiều lắm, mỗi đứa đều gắn liền với một kỷ niệm. Có đứa chỉ vắn tắt vài dòng thật láu lĩnh: “Chúc bí thư thi không bị bí”. “Ê! Khi nào trở thành nhà báo nhớ viết về tập thể 12A3 này nha mậy” ... Hàng loạt nét chữ cười vui trên trang giấỵ Tôi bất ngờ nhận được dòng chữ của “hắn”: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Gởi cô bé hay hờn &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Mùa phượng cuối cùng vội trao nhau từng kỷ niệm. Xin gởi tặng cô bé hay hờn biệt danh dể thương ngày nào để nhớ mãi về nhaụ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Cô bé ơi, cổng trường khép lại, trang lưu bút mở ra là chứa đầy những ước mơ. Chúc cho nhau đôi chân vững bước vì rằng bước đi ngày mai có thể sẽ chông gaị Nên ta chỉ chúc cô bé hãy giữ mãi nét vui tươi khi ngày mai thẳng bước ngẩng cao đầu, dẫu cuộc đời còn ngửa nghiêng phiền muộn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Lời cuối chúc cô bé sớm trở thành nhà báo tương lai và đừng giận kẻ không mời mà viết nàỵ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Lê hiền huynh &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Lê hiền huynh, tôi bất ngờ thốt lên rồi khẽ mỉm cườị Thế là hắn đã chịu thua mình rồi hay saỏ Mấy ngày nay hai đứa giận nhaụ Ngày nào cũng thế tôi phải đi một mình. Trời nắng, gió ngược, những cảm xúc vô tình vờn theo cơn gió. Mỗi lần như thế tôi đều níu kéo hắn và cố hỏi cho được những thắc mắc. Còn hắn thì căng đầu mà suy nghĩ trả lời để tôi vừa lòng. Tình bạn hai đứa hồn nhiên như cỏ. Tôi như một đứa em út được anh hai chiều chuộng. Vậy mà hôm nọ làm kiểm tra Lý. Cả lớp im phăng phắc làm bài, bài tập Lý rắc rối tôi chẳng làm được xíu nàọ Nên vội cầu cứu hắn. Tưởng chừng hắn sẽ ân cần như ngày nào, thế mà hắn lại rất tỉnh queo: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Kiểm tra một tiết thôi, Phương ráng giải đị Dễ lắm. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Cái cục tự ái của tôi càng lúc càng lớn dần. Trống đánh hết giờ, tôi chuyển bài ra đầu bàn rồi phóng nhanh xuống cầu thang. Hắn chạy theọ Tiếng gọi ân cần, khẩn khoản sau lưng. Tôi bước thật nhanh nhưng hắn đã theo kịp: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Phương không hiểu Dũng gì hết. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Tôi gạt phắt: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Cần gì phải hiểụ Như thế chưa đủ à? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Hắn lúng túng: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Nhưng mà Phương ... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Tôi cắt ngang: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Nhưng mà Phương không muốn tồn tại một tính ích kỷ, cá nhân trong tình bạn của chúng mình. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Nói xong tôi ào chạy đi và chỉ kịp nghe tiếng thở dài của hắn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Thế rồi ngày ngày mọi việc vẫn xảy ra rất bình thường. Tôi vẫn với cái mặt nước đá lạnh băng đến lớp. Hắn vẫn đôi mắt buồn buồn, chăm chỉ học hành. Duy chỉ có một điều là tôi đã tham gia băng “Tứ quậy” của nhỏ Thanh và thằng Tuấn ... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; ... Vừa ăn cơn xong tôi nhét vội hai cuốn tập vào túi quần rồi giả bộ đến trường chẳng khác nào một tên con traị Trưa nay năm đứa tôi hẹn nhau tại trường để chuẩn bị đi xem phim. Ðã một giờ trưa rồi mà vẫn chưa thấy đứa nàọ Sân trường vắng lặng, chỉ vài đứa ở lại học thêm. Phượng đã bắt đầu ra hoạ Những cái búp xanh mơn mởn càng làm lòng tôi thêm xao xuyến. Một cành phượng vô tình vương trên tóc, tôi thẫn thờ vuốt nhẹ. Cái đầu sư tử của tôi, ôi! Sao vô dụng đến lạ kỳ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Hoàng Phương! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Tiếng gọi bất ngờ sau lưng. Tưởng đâu là bọn nó tới, ai dè ... hắn ta chạy nhanh đến chỗ tôi, miệng mỉm cười cầu hòa: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Phương đi học sớm quá vậỷ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Tôi lạnh lùng: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Tôi chờ nhóm “Tứ quậy” đi xem phim. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Vậy à? Thôi, xin lỗi Phương nhạ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Hắn thẫn thờ bước đị Tôi tỉnh bơ không một chút dắn đo cho đến khi cùng nhóm “Tứ quậy” cúp học đi xem phim. Hết suất phim cả bọn định dạo một vòng rồi mới về, nhưng tự nhiên tôi cảm thấy nhớ hắn. Nói đúng hơn là nhờ ánh mắt và dáng đi hồi trưa ở trường của hắn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Tôi trở về nhà và nhận được một lá thư viết trên giấy học trò do dì Hai bán xăng cạnh nhà đưạ Bất ngờ quá. Hắn viết thư xin lỗi tôi chuyện hôm ấy và báo rằng hắn phải nghỉ học và trở về quê vì ba mất. Nghẹn ngào xúc động, tôi không thể cầm được nước mắt. “Hồi trưa này Dũng đến từ biệt Phương, nhưng Phương bận đi xem phim cùng “Tứ quậy”. Dũng định nói cho Phương biết từ hồi tuần trước lận mà cứ sợ Phương buồn ...” Lời hắn viết chân thành đến thế. Tôi xấu hổ nghĩ đến những hành động của mình, lòng quặn thắt một nỗi buồn bất tận. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Mấy cuốn sách gói lại kỹ lưỡng. Một tấm hình tôi và hắn chụp cùng tập thể lớp trên bãi biển Long Hải hồi 20-11. Một quyển sổ nắn nót với dòng chữ: “Chúc Dũng luôn vui vẽ, mạnh khỏe và luôn nhớ tới Phương ...” Cho tất cả vào giỏ xách rồi, tôi mới yên tâm lên giường. Trằn trọc không ngủ được. Ðồng hồ điểm báo đã 4 giờ sáng. Tôi tức tốc vùng dậy và chuẩn bị đồ đạc ra ngoài bến xẹ Trời tháng năm mới đó đã tờ mờ đã sáng. Chuyến xe tốc hành về miền Tây đã khởi hành. Tôi hồi hộp không biết Dũng đã đi chưạ Bất ngờ một giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên bên tai: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Phương đến lâu chưa vậỷ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Tôi cuời buồn bã: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Vừa tới, Dũng à. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Dì Hai chuyển thư cho Phương hả? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Tôi gật đầu không nói và nhìn Dũng. Ðôi mắt hắn ta trông buồn bã làm saọ Ðời quả không ai học được chữ ngờ. Mười mấy năm trời cùng nhau thẳng bước đi quạ Hôm nay chỉ còn trọn vẹn 60 ngàỵ Có hai tháng thôi mà chúng tôi cũng không thể cùng sánh bước, quả là cay nghiệt quá. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Tôi cố gắng dò xét một lần nữa: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Dũng không thể cố gắng được à? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Không thể được, Phương à. Ba Dũng mất, nhà Dũng như người cụt taỵ Quê nghèo lắm, một mình má không thể tảo tần nuôi nổi gia đình, huống chi là lo cho Dũng trên này ăn học. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Vậy về dưới Dũng tiếp tục học chứ? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Hổng biết sao nữạ Mà có học cũng chỉ có lớp bổ túc văn hóa thôi Phương à. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Tôi thở dài: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Vậy là buồn quá Dũng hạ Về dưới Dũng nhớ thường viết thư cho Phương và các bạn. Phương có ghi địa chỉ ở trong nàỵ Dũng giữ lấy nhé, quà tặng của Phương đó - Tôi dúi cái xách tay vào tay Dũng bắt hắn phải cầm lấỵ Chuyến xe thứ hai về miền Tây sắp sửa khởi hành, tôi cố gắng lấp hết khoảng không gian đầy mật ngọt: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Dũng cũng gan quá há. Ai cho Dũng viết vào lưu bút của Phương vậỷ Tại Dũng đi đó, chứ nếu mà ở lại thì còn lâu Phương mới chơi với Dũng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Thiệt không vậỷ - Hắn mỉm cườị &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; - Thiệt đó. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Cả hai cùng cườị Lần đầu tiên tôi mới nhìn kỹ vào mắt Dũng. Mắt hắn trong vắt như pha lê, lặng lẽ như mùa phượng cuốị Thế mà đôi mắt ấy lại sớm vật lộn với đờị Ngày mai giữa chốn đường đời phức tạp sẽ đón thêm một “thành viên” mớị Có ai biết rằng thành viên ấy đã sống và trưởng thành từ tình thương của mẹ, của thầy cô và những tấm lòng của bạn bè. Ðể rồi ngày ra trường chưa kịp nhìn cánh phượng cuối cùng rơi, bạn bè chưa kịp nói với nhau lời từ biệt ... Dũng ơi, có lẽ chúng mình sẽ gặp lại nhau, dù nơi đó không phải là cổng trường thời đi học nhưng nó cũng sẽ có đủ những tiếng ve, những cánh phượng, những kỷ niệm của một thiên đường đầy ắp những tinh nghịch vui tươi ... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Tôi ngước mặt nhìn Dũng. Dũng lặng im, mắt nhìn vào một phương trời xa vợị Chắc Dũng đang liên tưởng đến tương lai của mình. Một tương lai nhỏ bé không định hướng giữa khoảng trời mênh mông lồng lộng. Nước mắt vô tình tròn lăn trên má. Tôi lại nhìn Dũng, lần đầu tiên, chợt hiểu rằng: Con trai cũng biết khóc.....&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;                                        &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-8641128849710852121?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/8641128849710852121/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=8641128849710852121&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/8641128849710852121'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/8641128849710852121'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/con-trai-cung-biet-khoc.html' title='Con trai cũng biết khóc...'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-7250385320125946520</id><published>2009-09-15T21:51:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:11:02.499-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Hạnh phúc ở dưới chân</title><content type='html'>&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;&lt;b&gt;&lt;span id="introdtext" class="introd_text"  &gt;Trên thảo nguyên bát ngát, Cây và Cỏ luôn ở bên nhau, đồng hành và thân thiết. Ngọn cỏ non đẹp dịu dàng như một nàng thiếu nữ đang uốn mình mềm mại với chiếc áo dài tha thướt xanh màu ngọc biếc, giản đơn và quyến rũ…&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: center; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;&lt;span id="bodydtext" class="bodyd_text"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Cây cao lớn, sừng sững tựa một chàng trai lực lưỡng đang vươn những cánh tay dài chắc chắn, trải rộng tán lá khỏe mạnh ra xung quanh như bao bọc, chở che, như ôm lấy Cỏ vào lòng. Đầm ấm… &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi. Đến một ngày trời xanh hửng nắng, gió mát vi vu thổi, những áng mây trắng trôi bồng bềnh, phiêu lãng ở trên cao. Cây mơ màng, đưa mắt ngước nhìn lên phía những vì sao và nghĩ: “Đẹp quá, nơi đó phải chăng là thiên đàng?”. Cây quyết định sẽ đi đến đó, quyết định rời bỏ ngọn Cỏ, vươn cao mình lên phía những vì sao.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;“Anh đi đâu vậy ?” - Cỏ cất tiếng hỏi khẽ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;“Tôi đi tìm những vì sao hạnh phúc” - Cây lạnh lùng đáp và cất bước ra đi. Cỏ im lặng nhìn theo, cúi đầu không nói. Cỏ ở lại một mình nơi triền đất thảo nguyên rộng lớn, còn Cây thì ngày càng vút cao và những cành lá ngày càng vươn xa. Bởi vì Cây mong một ngày đi đến bầu trời cao. Bởi vì Cây mơ ước một ngày được gặp các vì sao ngời sáng…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Khoảng cách của Cây và Cỏ cũng ngày càng xa hơn…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Cuộc sống lặng lẽ trôi đi. Cho đến một ngày, Cây đã trở thành bậc đại thụ sừng sững giữa thảo nguyên bát ngát nhưng vẫn chưa với được những vì sao cho riêng mình… Cỏ cũng không còn màu xanh nữa mà trở nên vàng úa, và lặng lẽ ở phía dưới cây cao.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Cây bắt đầu mệt mỏi nhận ra rằng mình không thể đi đến cái nơi bản thân vẫn cho là thiên đường hạnh phúc. Cây hối hận nhìn xuống phía dưới. Cỏ vẫn ngồi đó, vẫn đang vui đùa với những cánh hoa, vẫn đang thướt tha cùng muôn loài bướm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Cây chợt cảm thấy nuối tiếc, hối hận khi hiểu: Hạnh phúc chính là điều mà Cây đã từng có và đánh mất. Cây buồn, nỗi buồn không thể nói cùng ai…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;“Cây ở trên đó thế nào?” - Một ngày Cỏ cất tiếng hỏi thăm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;“Mọi thứ ở đây đều tốt. Được làm bạn với Gió và nghe tiếng chim hót líu lo. Cuộc sống muôn màu và rất là vui vẻ” - Cây ngẩng cao đầu trả lời ngọn Cỏ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;“Vậy là Cây đã tìm thấy những vì sao hạnh phúc ?” - Cỏ nhìn Cây hỏi tiếp. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Cây gật đầu đưa mắt nhìn Cỏ rồi khẽ mỉm cười quay đi, ngẩng cao đầu hướng về phía các vì sao lơ đãng. Không phải vì Cây muốn tiếp tục đi tìm hạnh phúc mà đơn giản, Cây đang cố tránh một ánh mắt nhìn. Vì Cây đang nói dối! Vì Cây biết mình cô độc. Vì Gió chỉ đến rồi Gió lại đi. Gió bỏ Cây ở lại và lả lơi thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại. Và Chim cũng vậy, Chim không thể ở đó hót mãi cho Cây nghe.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Cây biết Cây là kẻ cô đơn nhưng cái bản tính kiêu căng vốn có đã không cho phép Cây hạ độ cao, thừa nhận sự nuối tiếc. Cây sợ phải xấu hổ, sợ tỏ ra mình yếu đuối. Vì thế, Cây mãi ngẩng cao đầu và không chịu nhìn xuống…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Cuộc sống lại lặng lẽ trôi đi… Cho đến một ngày, Bão đến! Cây đương đầu chống chọi. Bão gào rú, Cây ngả nghiêng rung chuyển. Bão thổi mạnh, Cây bật gốc lung lay. Bão cười, Bão đẩy nhẹ, Cây ngã xuống đổ gục, nằm yên trên thảo nguyên lạnh lẽo… Cây kiệt sức, lịm đi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Hôm sau Bão hết, trời xanh lại hừng sáng. Cây mở mắt nhìn lên, bầu trời xa vời vợi, nhưng màu xanh của Cỏ thì lại thật gần, và ấm áp.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Cây chết, cỏ mọc xung quanh. Một thời gian sau nơi cây đổ xuống mọc lên một loài cây lạ. Và người ta đặt cho nó tên là cây Xấu Hổ. Một cây Xấu Hổ với cỏ mọc xung quanh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;&lt;i style=""&gt;Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình nhưng lại không có đủ can đảm và không đủ dũng cảm để cúi xuống nhặt nó lên…&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: right;" align="right"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt;&lt;i style=""&gt;                       &lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;b style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Mr Lee&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;                                                                                                                               &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);" class="viva_dant"&gt;Việt Báo &lt;script language="JavaScript" type="text/javascript"&gt; //&lt;![CDATA[ showsource("3"); //]]&gt; &lt;/script&gt;(Theo_DanTri)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-7250385320125946520?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/7250385320125946520/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=7250385320125946520&amp;isPopup=true' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/7250385320125946520'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/7250385320125946520'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/hanh-phuc-o-duoi-chan.html' title='Hạnh phúc ở dưới chân'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-2626117435955660800</id><published>2009-09-15T06:10:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:11:29.706-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='congai'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='contrai'/><title type='text'>Lời nói muộn màng</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong 1 đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong 1 ngày cuối tuần mát mẻ.... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Chán thật đấy_Linh nói_Ước em có 1 người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; cả hai im lặng một lúc lâu &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Này! Em có 1 ý kiến, hãy chơi 1 trò chơi đi!_Linh nói &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Trò chơi gì cơ??? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao?? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -.....Đ..được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng ko có kế hoạch gì cả_Việt trả lời &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào?? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Em nghĩ sao về 1 bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem 1 bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên ko có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang ng iu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh...... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung 1 cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Ngày thứ sáu, cả hai leo lên 1 ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước.... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó.. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua 1 ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có 1 bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai:"các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có 1 ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; 1h23 &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Em khát quá_Linh nói &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào?? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Mua cho em 1 chai nước khoáng đi &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; 1h45 &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Này em, vừa rồi ở ngoài kia có 1 người bị oto đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh ko nhầm thì đó là bạn của em &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến 1 chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; 11h51 trưa &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; -Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được 1 lá thư trong túi áo của anh ấy. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có 1 cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là 1 cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là ko được nghĩ đến gì khác ngoài 1 trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em 1 điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh. anh yêu em!!! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; 11h58 &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Việt à..._Linh bật khóc_....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng ko..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh ko thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-2626117435955660800?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/2626117435955660800/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=2626117435955660800&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/2626117435955660800'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/2626117435955660800'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/loi-noi-muon-mang.html' title='Lời nói muộn màng'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-2245915032270799163</id><published>2009-09-15T06:06:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:11:59.825-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='congai'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='contrai'/><title type='text'>Những điều khó quên</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Tôi rụt rè theo chân ba đi trên hành lang của lớp, y như 1 đứa trẻ khi đuợc đưa đên lớp lần đầu thời tiểu học. Tôi hình dung ra trong lớp học với những guơng mặt nham nhở. Hay khó chịu khi tôi buớc vào lớp. Nuớc mắt tôi không còn tác dụng khi ba nhất định chuyển tôi về truờng này. Chợt ba kéo tay tôi đứng lại, truớc cửa lớp là hàng chữ:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Lớp 12C6 – 10B2, đúng là lớp của tôi. Tim tôi đập mạnh như muốn vỡ tung ra. Trong lớp có lẽ đã đông đủ. Thầy đang giảng môn Lý trên bục. Thấy ba tôi, thày tiến ra. Tôi lí nhí: ”Em chào thầy”. Thầy nhẹ nhàng gật đầu, trong lúc ba tôi đưa giấy giới thiệu cho thầy, tôi nghe nhiều tiếng lao xao trong lớp. Tiếng con trai nghe lanh lãnh:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - “Ma” mới tụi mày ơi, mà “ma nữ” chứ chẳng chơi nghe.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Hì hì…”ma cũ” ăn hiếp “ma mới” đã đời…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi thoáng rùng mình, thầy dẫn tôi vào lớp và nói:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ðây là Nhung, bạn mới của lớp chúng ta. Các em nhanh :Dng tìm chỗ trống cho bạn ngồi. Thầy chủ nhiệm sẽ sắp xếp sau.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tiếng nho nhỏ vang lên :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Chỗ trống không có mà có chỗ mái không hà thầy ơi…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Một đứa con trai tóc đinh gọi tôi:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Lại chỗ “anh” nè! Ngồi chung cho dzui…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ngồi chung với Bá Giang nè Nhung…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Những tràng cuời hóc búa vang lên, thầy cũng cuời nhưng nói:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Các em giữ trật tự lớp xem nào. Cũng mới vào học nên tôi không nói, chứ sau thì đừng trách đấy nhé.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Thầy chỉ cho tôi một chỗ bàn đầu chẳng có ai ngồi bởi một bên ghế bị hỏng. Tôi im lặng lấy sách vở và tiếng ồn tạm lắng. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Bá Giang! Sao mày nhìn con nhỏ hoài vậy! Lo học đi, không tao mách thầy đó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Tao có nhìn hồi nào đâu, mày xạo, nguời khác nghe đuợc là tao cho mày te tua luôn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tiếng thì thầm nghe đuợc làm tôi thắc mắc, con gái lớp này có 20 nguời, sao ai cũng hiền, ngược lại con trai nói nhiều và nghịch đến thế…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Khi hết tiết, tôi xếp tập vở lại. Một đứa con trai có khuôn mặt hồng hào như con gái tiến lại đối diện tôi rồi nói :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Bạn tên Nhung hả? Ðọc tên, họ cho mình ghi vào danh sách để đưa tạm cho các thầy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi bối rối nói khẽ:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Tôi tên Hồ Cẩm Nhung.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ê Bá Giang làm gì đó? Hì hì… đi xuống ngay không? Trời ơi làm quen nhanh vậy đó hả?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Bá Giang ghê nghen, vậy mà năm ngoái nó hiền ơi là hiền.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Thì ra tên con trai truớc mặt tôi là Bá Giang. Hắn cuời ranh mãnh rồi đi xuống lớp.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Bạn cho mình tên họ để ghi vào sổ…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi ngạc nhiên, cũng là con trai nhưng nói giọng Bắc…Tôi nói:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Mới lúc nãy bạn kia ghi rồi mà.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Tụi nó giỡn với bạn đó. Vào lớp này học truớc sau gì bạn cũng hồn nhiên và nghịch ngợm như tụi nó. Tôi luôn bị thầy chủ nhiệm la bởi lớp nghịch và ồn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Hắn là lớp truởng. Tiếng cuời nói râm ran cả phía sau làm tôi cảm thấy vui và phần nào yên tâm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Bạn từ truờng nào chuyển tới vậy? À mình tên là Thiên Nga.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi nhìn nguời bạn gái đầu tiên lại hỏi chuyện với tôi sau buổi học thứ hai rồi nói:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Nhung học ở truờng Văn Hiến nhưng ba không cho học ở đó vì phải ở trọ... Ở đây gần hơn, ba nói tiện lợi trong lúc học thi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Nhung thấy lớp này dễ thương hay dễ sợ vậy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tôi cười rồi đáp khẽ:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Hổng biết nữa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tiết cuối giờ là tiết của thầy chủ nhiệm, tôi mới được biết thầy lần đầu. Thầy trên 40 tuổi, dáng nguời hơi ốm. Thầy ổn định lại lớp, thấy tôi cũng hơi nhỏ nên cho tôi ngồi bàn thứ hai. Cô bạn da ngăm ngăm nhưng xinh xắn lại cho tôi ngồi giữa. Tôi liếc nhìn phù hiệu của hai nguời ngồi cạnh, vậy là tôi biết đuợc trong lớp này có nguời tên Bá Giang, Thiên Nga, Thục Diễm và Thụy Hiền.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Dần dần, tôi thấy lớp không có gì là đáng sợ cả. Những câu nói thông minh và dí dỏm của các bạn làm không khí trong lớp sôi động hẳn lên. Có lần, tôi hỏi Diễm :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Lớp mình các bạn nữ hiền quá hả Diễm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Diễm lắc đầu:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Hỏng có hiền như Nhung tuởng đâu. Chưa đến lúc đó thôi, chờ cho thầy cô để ý bọn con trai nghịch nói chuyện thì tụi này mới trổ tài đó. Nhung chờ xem đi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Giờ Ðịa, thầy cầm tờ giấy lên kêu tên trả bài. Những tiếng nho nhỏ phát ra: &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Chết cha! Tao chưa học đuợc chữ nào hết.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ðừng “dò” thầy ơi, mới có mấy ngày đầu mà thầy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ðừng ! Ðừng thầy ơi…á… chết em!…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Nhiều tiếng khúc khích vang lên. Thầy cũng cuời rồi trấn an:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Im lặng hết chưa, em nào nói nữa tôi kêu lên ngay. Không thuộc là ăn zero ngay. Ðâu… Nguyễn Trương Hoài Thương lên đây nói cho thầy nghe bài em học tuần rồi đi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Một đứa con trai trắng trẻo buớc lên. Thầy trợn mắt rồi cuời:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ủa! Con trai chứ hỏng phải con gái hả, tên nghe “kêu” ghê.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Cả lớp cuời rần. Thầy hỏi hắn:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Thuộc bài không em?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Hắn ấp úng:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Em chưa học thầy cho em nợ một lần.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Chừng nào em trả cho tôi là phải có lời ½ điểm đó, về chỗ đi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Thầy dò tên một lúc rồi nói :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Bây giờ gọi một bạn nữ lên nữa nghen: Nguyễn Vàng Trâm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tiếng cuời khúc khích lại vang lên, thầy nhìn xuống rồi hỏi:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Vàng Trâm đâu? Có đi học không? Còn em kia đứng lên làm gì?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Hắn ấp úng rồi đưa tay gãi đầu:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Em tên Trâm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Thầy cười làm cả lớp lại “ké” theo. Bảo hắn ngồi xuống, thầy than:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Lớp gì đặc biệt ghê, tên con trai y hệt như con gái vậy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Giờ ra chơi, cô bạn tóc ngắn ngồi đầu bàn thập thò chần chờ cản chân những ai bất cẩn đi ngang qua. Một tên kính cận vừa đi ra ngoài vừa cầm quyển sách đọc đột nhiên hắn la lên oái oái rồi lồm cồm đứng lên. Hắn định sừng sộ thì tiếng trong trẻo vang lên:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ê mọt sách, mọt sách… hung dữ nghen…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Té đáng đời!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Hắn đỏ mặt đi nhanh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Cầm quyển sổ. Thầy đọc cho cả lớp nghe. “Ðề nghị giáo viên chủ nhiệm có biện pháp. Các em nam nghịch phá trong giờ học”. Thầy nhìn xuống lớp rồi nói:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Em nam nào nghịch phá trong lớp đứng lên cho thầy xem.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Lập tức một “gã đầu đinh” đứng lên:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Em đâu có phá gì đâu thầy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Em không phá thì đứng lên làm gì?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ơ… em… em tên Nam, thầy nói em nghe hổng rõ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Thầy nghiêm giọng:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Năm học cuối rồi cố gắng mà học, còn thấy thầy cô nào ghi vào sổ “thành tích” của các em, tôi sẽ phạt cả lớp phơi nắng hết tiết luôn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Thầy vừa dứt lời, nhỏ Diễn trợn mắt quay xuống :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Tụi mi làm các chị "bị oan" là coi chừng đó nghen.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Diễm – Thầy gọi – Quay lên, em vừa nói gì đó?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Dạ… đâu có gì đâu thầy... hì hì…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Tiếng cuời của nhỏ làm thầy cuời theo, lớp học qua một giờ căng thẳng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; … Ngày nhà giáo, lớp của tôi với Trinh cầm hoa tặng thầy chủ Nhiệm. Thầy cuời tươi, có lẽ trong đời những ngày này khiến thầy cô cảm thấy ấm lòng nhất. Tụi học trò ngồi chung quanh thầy, có những bạn giỡ lung tung, thầy nói:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Học trò gì đâu lớn hết rồi mà cứ như con nít lóc :Dc quá.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Vui mà thầy, vài năm nữa chẳng còn đứa nào mà giỡn hết.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Chắc ngày xưa thầy cũng như các em hả thầy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Khỏang 4 năm nữa tụi em sẽ về dạy truờng này. Hi... hi... thầy với tụi em gọi là gì hở thầy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Những câu hỏi tới tấp khiến thầy không kịp trả lời, thầy bắt qua chuyện khác.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Các em thấy Bá Giang của chúng ta học thế nào?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Nhỏ Tuyền lên tiếng:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Ghê lắm thầy ơi ! Năm ngoái “ổng” học dỡ òm hà. Tự Nhiên năm nay siêng không tuởng nỗi, biết sao không thầy? Tại lớp mình có ma mới đó. Thầy nhìn tôi bật cuời:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - “Ma” mới là em đó hả Nhung.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; Căn nhà nhỏ bé của thầy tràn ngập những tiếng cuời. Giọng thầy đều đều:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Học hành là trọng tâm nha các em. Vui chơi nghịch phá là không thể thiếu trong mỗi học sinh nhưng cũng đừng đi quá xa… Ðừng làm phiền đến thầy cô và ba mẹ lo lắng cho các em. Các em có nhất trí với thầy sẽ đậu tốt nghiệp hết 100% trong lớp không?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; - Nhất trí, nhất trí - Tiếng la hét xen lẫn tiếng cuời. Thầy im lặng nhìn học trò của mình với đôi mắt ấm áp tình thương./.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt; Hết .&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;                                                                                           &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-2245915032270799163?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/2245915032270799163/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=2245915032270799163&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/2245915032270799163'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/2245915032270799163'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/nhung-ieu-kho-quen.html' title='Những điều khó quên'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-7718387238430023703</id><published>2009-09-15T06:03:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:12:26.070-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Tình yêu ....???????</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tình yêu giống như ai đó đang chờ xe buýt. Khi xe vừa tới, bạn nhìn lên và tự nói: "Hmm, xe đầy rồi... chẳng còn chỗ, thôi mình đợi chiếc sau vậy."&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Thế là bạn bỏ qua chiếc hiện tại, ngồi chờ chiếc thứ hai. Khi chiếc xe thứ hai tới, bạn nhìn lên và lại tự lẩm bẩm: "Xe này sao cũ thế nhỉ, tồi tàn quá!" Và bạn cũng chẳng bước lên xe, ngồi đợi chiếc tiếp theo.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Một lát sau, chiếc xe thứ ba chạy tới. Chiếc xe này không cũ, không có đông khách nhưng bạn vẫn không hài lòng: "Cái xe này không có điều hoà, thôi mình cố đợi chiếc sau".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Một lần nữa, bạn lại bỏ qua chiếc xe hiện tại và ngồi chờ chiếc kế tiếp. Trời thì tối dần, và cũng có vẻ muộn rồi. Bạn tặc lưỡi nhảy đại lên chiếc xe buýt tiếp theo, và chẳng mấy chốc bạn phát hiện ra rằng mình chọn nhầm xe mất rồi!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Như vậy, bạn lãng phí thời gian và tiền bạc trong lúc ngồi chờ những gì bạn mong muốn! Thậm chí nếu có một chiếc xe buýt có điều hoà chạy tới, chưa chắc chiếc xe buýt này đã có thể thoả mãn được tiêu chuẩn của bạn, vì biết đâu điều hoà trên xe quá lạnh thì sao.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Các bạn thân mến, muốn mọi thứ đến với mình như là mình mong ước là một việc sai lầm. Vì vậy, nếu bạn không cảm thấy ngại thì cứ thử nắm lấy một cơ hội xem sao. Giả sử bạn cảm thấy chiếc xe buýt không làm cho bạn hài lòng, bạn chỉ việc nhấn chiếc nút đỏ, và xuống ở bến đỗ gần nhất, đơn giản vậy thôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Có ai dám nói rằng cộc đời là công bằng... Việc tốt nhất mà ta có thể làm là phải tinh ý và cởi mở hơn khi quan sát. Nếu chiếc xe buýt này không hợp với bạn, hãy nhảy xuống. Tuy nhiên bạn phải luôn luôn có những dự phòng khác để có thể dùng trên chuyến xe tiếp theo.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Nhưng đừng vội... Tôi chắc rằng có thể bạn đã có được kinh nghiệm này từ trước. Bạn trông thấy một chiếc xe buýt chạy tới (tất nhiên là chiếc xe bạn mong muốn), bạn vẫy xe, nhưng bác tài xế lại giả vờ như không trông thấy bạn và bỏ qua bến mà bạn đang chờ. Đơn giản là chiếc xe này không dành cho bạn rồi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Lời cuối của câu chuyện này là, cảm giác được yêu giống như việc chờ một chiếc xe buýt mong ước. Bạn nhảy lên một chiếc xe, tức là chấp nhận cho nó một cơ hội, và mọi việc bây giờ hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân bạn. Nếu bạn chưa có một quyết định cụ thể, hãy ĐI BỘ. Đi bộ giống như là việc chưa sẵn sàng yêu vậy. Mặt tốt của nó là bạn vẫn có thể chọn bất cứ chiếc xe buýt nào bạn muốn. Những người không muốn chờ đợi thêm nữa thì phải hài lòng với chiếc xe buýt mà họ đã chọn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Còn thêm một điều nữa... đôi khi việc chọn một chiếc xe buýt quen thuộc thì tốt hơn là việc mạo hiểm chọn một chiếc xe lạ. Nhưng tất nhiên, cuộc đời sẽ không chẳng có gì là hoàn hảo nếu như thiếu sự mạo hiểm trong đó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Vẫn còn một chiếc xe buýt mà tôi quên không nói với bạn - chiếc xe mà bạn không hề phải đợi. Chiếc xe này tự nó dừng lại, mời bạn lên xe và cùng bạn thực hiện cuộc hành trình hoàn hảo cho đến cuối đời.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Bạn không bao giờ thua cuộc khi yêu cả.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt; Bạn chỉ luôn thua cuộc bởi ngập ngừng mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-7718387238430023703?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/7718387238430023703/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=7718387238430023703&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/7718387238430023703'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/7718387238430023703'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/tinh-yeu.html' title='Tình yêu ....???????'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-1986709656966707679</id><published>2009-09-15T05:57:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:13:05.765-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='congai'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='contrai'/><title type='text'>Ánh nắng có muốn té xỉu hay không</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Điều này thì Nam không biết, nhưng chính nó- ánh nắng ấy- lại làm Nam muốn té xỉu, muốn thốt lên: “Ối! Có ai đó... iu tớ! Mọi người ơi!” &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Đó là một ngày mùa đông đẹp trời, đến gần trưa, trời nắng to. Nắng chiếu vào lớp, phản chiếu qua bảng, qua sàn đá hoa làm chói mắt. Lớp học phải đóng hết cả các cửa sổ, cửa chính lại. Với những khe tường ở trên trần không có gì để che chắn thì ánh nắng vẫn lọt vào, đậu lại lẻ tẻ trong lớp: Có tia làm tóc thằng Hùng sáng như... bị hói, cái khác làm mặt cái Nhung nửa đen nửa trắng hệt nghệ nhân... tuồng hoá trang bị thiếu phấn… Và một trong những tia nắng đó đã ở lại trên mặt bàn Nam. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Ánh nắng ấy di chuyển, từ giữa vở nó, rồi dừng lại ở khoảng giữa bàn. Lúc đầu Nam không để ý đến như đã từng chẳng bao giờ để ý đến ba cái vụ “lẻ tẻ” như nắng nôi. Nó ngại là đằng khác, như mèo ngại ghẻ. Con trai mà. Nhưng chỉ một lần thôi, một lần tình cờ liếc qua thôi, nó đã phải liếc đi liếc lại hàng chục lần sau đó tới vị trí mà ánh nắng dừng lại. Bởi vì ánh nắng phản chiếu một dòng chữ viết bút chì, không quá nhỏ không quá lớn, nhưng không hiểu vì sao tới bây giờ (nhờ ánh nắng) mà Nam mới phát hiện ra: &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;“I love you, Nam!” &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Đấy, cứ mỗi lần Nam liếc nhìn dòng chữ đó, người nó lại như có một luồng điện chạy qua. Nó muốn té xỉu. Nó muốn thốt lên, thật thế: “Ối! Ai đó iu tớ mà tớ không biết này!” &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nhìn nét chữ đó khó có thể đoán là của con trai hay con gái. Nhưng chắc chắn không phải nét chữ của Nam, nên Nam có thể yên tâm, không phải Nam đã viết dòng đó khi điên điên rồi quên mất. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Mà có chắc dòng đó viết cho Nam không? Lớp của Nam thì chỉ có một Nam. Nhưng những  lớp không của Nam thì biết đâu được. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nếu đúng là viết cho Nam thì có chắc đấy là thật lòng? Hay chỉ là một lời trêu đùa? Hay chỉ là một cơn thất thần của một đứa nào đó trong giây phút khùng khùng hận Nam tột đỉnh, hận đến mức loạn thần kinh mà viết ngược lại điều mình muốn nói? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nam cứ vui vui âm ỉ trong lòng. Nó sẽ chẳng nói cho ai về dòng chữ đó. Vì nó sợ mọi người sẽ trố mắt ra: “Cái gì? Mày mà cũng được yêu á? Thôi đi, chính mày tự viết ra nó chứ gì? Hoặc bĩu môi: “Rõ khoe! Ai chả biết ông được nhiều người yêu, xìiiiiiiiiiiiiiiii!” Hoặc ngáp dài: “Ờ. Thế à. Thì sao?” &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nam sẽ bị cụt hứng và hơn nữa, câu đó sẽ bị mất đi giá trị. Như thế thì thật nguy hiểm, vì Nam biết, mình còn sử dụng nhiều lần nó (I love you), trong tương lai. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nhưng ai đã viết dòng chữ đó ra? Ai nhỉ ? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Người mà Nam nghi ngờ đầu tiên, tất nhiên là đứa ngồi cạnh. Là Kiên (một thằng con trai 100%). Khi Nam quay đầu nhìn sang, Kiên bỗng cười toét mắt, trông tình cảm thì tình cảm thật nhưng… ghê ghê. Chả là Kiên vẫn đang sướng vì được điểm 10 Hoá duy nhất trong lớp của cô “Hoá đá”. Nguyên nhân đó đáng ra Nam phải nghĩ tới, nhưng giờ, nó chỉ toàn nghĩ, phải chăng Kiên cười vì có… tình cảm (í ẹ!) với Nam chăng? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Hay là cái Linh, người mà Nam đang để ý. Nam liếc nhìn về phía Linh, Linh đang hồn nhiên ăn bánh mì ngồi với mấy đứa nữa tán chuyện thi Hoa hậu từ hồi tám hoánh nào: “Hoa tặng cho người đẹp xấu quá. Hoa tặng cho các giải thì to như bó củi, còn hoa tặng cho 10 cô lọt vào vòng 2 lại như cái chổi quét sơn...” “Cà- vạt của anh Long Vũ nữa chứ, khiếp, một búi nặng cả cổ...” “ừm, Linh phổi bò như thế thì việc gì phải gửi thông điệp kín nhỉ? Nhưng nhỡ riêng chuyện tình cảm lại khác, là chuyện đặc biệt, nên phải e ấp thì sao???” &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Cái Chi “mờ” vừa bước vào lớp. Hay là cái Chi “mờ”, bạn thân của Nam là “thủ phạm”?!! Chi “mờ” biết làm thơ, thế là tính lãng mạn nhé, lại ít nói. Nam thấy ngượng ngượng như thể đích thị là Chi viết. Thế thì ngại quá, bạn thân với nhau mà mãi Nam mới biết được tình cảm của Chi với mình. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Hay là cái Loan, hôm qua nó vừa khen Nam có cái găng tay xinh như... thỏ bông (í ẹ phát nữa). &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Thật, chả biết thế nào mà lần. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Kể từ hôm có ánh nắng Nam thấy mình khác.  Nó để ý hơn đến mọi chuyện. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Trước nhất là tới cái dòng đó, ngày nào nó cũng phải liếc nhìn cái dòng “I love you, Nam” mà nó đã coi là viết cho chính nó. Nó chỉ sợ dòng đó bị mờ đi, bị xoá mất. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nam thử lục lọi khắp các mặt bàn, dưới ngăn bàn, trên ghế... xung quanh lớp để tìm xem còn có dòng chữ nào tương tự như thế không. Kết quả nó thu được: 28 câu có chữ Love. Trong đó I love Đan Trường, Mỹ Tâm chiếm quá hai phần ba. Ngoài ra là I love thịt gà, I love Ngân,... Chỉ có duy nhất một I love you Nam. Thêm vào đó nó lại còn tìm thấy thêm một vài bài thơ lục bát hoặc mấy câu kì cục, kiểu như: “Tớ muốn làm quen với bạn nào nhà bán bánh mỳ gần trường, đẹp trai càng tốt”... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Hầu như lần nào ngắm xong hãy nghĩ tới dòng đó, nó cũng hít một hơi dài và mím chặt môi cười, gật gù phấn khích. Kiên thấy thế, ngó sang, trố mắt: “Ông làm sao thế?”. Nam chỉ cười toét miệng bí mật. Kiên cũng cười theo, dù chẳng bao giờ được nói cho biết lí do, nhưng thấy thằng bạn vốn cực ít nói có vẻ vui thì nó cũng vui lây, thế là đủ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nó cũng quan tâm tới mọi người hơn, vì mục đích thầm kín là tìm ra thủ phạm. Nó nói chuyện nhiều, chơi nhiều hơn với mọi người, để xem họ có lúc nào chợt lộ ra tung tích không. Nó quan sát mọi người để xem có ai hay ngắm trộm mình. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nam có lúc đã từng đinh ninh rằng chắc chắn đó là Nhung, rồi lại rờn rợn khi nghĩ đó là Kiên (Càng nói chuyện càng thấy Kiên hay, chơi điện tử cũng giỏi, nhưng mà nói Kiên có tình cảm với Nam thì... !!!). Cũng có lúc, Nam lấp lửng giữa Loan và Trang vì hai bạn ấy cùng khen Nam nói chuyện kì kì trong cùng một ngày. Ồ, Nam mà nói chuyện kì kì ư? Chẳng qua là nó muốn gợi chuyện để tìm ra chủ nhân của cái dòng chữ đó thôi. Ví dụ mọi người đang nói về chả băm, thì Nam sẽ lái chuyện: &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Chả băm ở phố X rất ngon. Nhưng mà bưu điện ở đấy làm ăn tắc trách lắm. Thư tình của người ta mà toàn để dính mắm tôm thôi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Cái chính là Nam muốn ám chỉ đến “thư’, đến thông điệp, đến “tình yêu” để xem có ai chột dạ không.. Híc, mà chẳng có ai hiểu cho. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nhưng càng ngày, Nam càng thấy có vẻ tất cả mọi người đều có thể là “thủ phạm”, ai cũng có vẻ có tình cảm với nó, ít ra là quí nó hơn hồi trước. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Và Nam tự hỏi: Nếu mình cùng viết lên trên bàn câu I love you như thế thì mọi người sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Có muốn té xỉu không? Có cảm thấy mình khác đi chút nào như Nam không? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Cứ thử xem! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Rồi một sáng, nó đến lớp thật sớm, viết lên bàn của Loan, của Nhung, của Kiên của Linh... những dòng I love you Loan, I love you Nhung.... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Rồi Nam chờ đợi, chờ đợi phản ứng của mọi người. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Chuyện đó đã qua lâu, Nam cũng không nhớ rõ phản ứng của mọi người sau đó như thế nào. Hình như sau đó, Kiên thỉnh thoảng lại trố mắt nhìn Nam chăm chú hơn, Linh quay đầu nhìn quanh quất nhiều hơn, Nhung làm nhiều bài thơ với những câu hỏi “Vì sao? Ai đấy?” hơn... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Những điều đó có thể do Nam quá để ý, cũng có thể do hiệu ứng dòng chữ “I love...” đó thật. Cũng có thể không. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Bởi đâu phải ai cũng có thể phát hiện ra được dòng chữ đó. Ngay cả Nam, nếu không có ánh nắng chiếu tới thì cũng đâu thể biết được dòng chữ đấy. Rồi bởi đâu phải ai cũng phản ứng ngay, cũng phản ứng lộ ra ngoài. Mà lộ ra ngoài, lại còn theo nhiều kiểu, đâu cứ phải là những kiểu mà Nam chờ đợi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;ừm... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nhưng dù gì, chỉ cần nhớ rằng mình được một- ai- đó- đang dành cho một- tình- cảm- đặc- biệt. Thế cũng là đủ dịu ngọt lắm và đáng té xỉu lắm rồi. Nhỉ?!! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-1986709656966707679?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/1986709656966707679/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=1986709656966707679&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/1986709656966707679'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/1986709656966707679'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/anh-nang-co-muon-te-xiu-hay-khong.html' title='Ánh nắng có muốn té xỉu hay không'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-8583542054037527537</id><published>2009-09-15T05:49:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:13:41.786-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Nhật kí người không yêu</title><content type='html'>&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="first"&gt;&lt;span  &gt;Ngày đầu tiên làm sinh viên, thật xui xẻo. Không biết cú va đau điếng hồi sáng là tín hiệu bước vào giảng đường đại học sẽ sang trang mới, đẹp hơn, tươi hơn hay là bắt đầu những ngày rắc rối đây.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: center; " class="first"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;Ngày… tháng… năm… Ngày đầu tiên làm sinh viên, thật xui xẻo. Không biết cú va đau điếng hồi sáng là tín hiệu bước vào giảng đường đại học sẽ sang trang mới, đẹp hơn, tươi hơn hay là bắt đầu những ngày rắc rối đây.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Mà một phần cũng tại hắn. Ai bảo cứ chạy hồng hộc… như mình, làm gì chẳng đâm sầm vào nhau. Đã thế lại còn mở miệng cười như nghé mới tìm thấy mẹ. Hắn nói gì nhỉ? “Miềng xin lỗi, bạn có răng không?”. “Miềng” là gì? Chẳng hiểu nữa. Lại thêm “có răng không”. Rõ ràng ngã xong mình đã đứng dậy mở miệng bắn liên thanh một hồi, sao hắn không nhìn thấy hàm răng close up của mình mà hỏi thế?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Và trời ạ! Hắn cùng khoa với mình, tai hại nữa là… cùng lớp. Hắn lại được chỉ định làm lớp trưởng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Tới lượt mình đứng lên tự giới thiệu với lớp, hắn trố mắt nhìn. Và hắn cười. Hình như hắn thuộc tuýp người thích khoe răng, nhưng dĩ nhiên răng hắn phải gọi răng mình bằng… sư tỉ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Ngày… tháng… năm…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Sáng nay mình bước ra khỏi phòng bằng chân phải hay chân trái mà trong tiết Anh Văn lớp trưởng lại xuống ngồi bên. À! Không phải. Chỉ tại Lan béo trốn tiết đi ăn sáng nên trống chỗ. Người gì mà khi nào cũng ăn sáng. Nó ăn bất kể cái gì, lúc nào trước 12g đều là ăn sáng. Vậy mà suốt ngày còn kêu ca “Tại sao tao béo”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Còn lớp trưởng, sao không gương mẫu mà lại chơi chát giấy cơ chứ. Hắn viết qua mình, có vẻ là sự quan tâm của vị thủ lĩnh lắm “Sao mình thấy Thuỷ trầm vậy?”. Bực quá! Anh văn mình đã ù ù cạc cạc rồi mà không được yên để nghe cô giảng. “Trầm á! Tôi không nghĩ vậy. Có thể đó là bản tính rồi, lớp trưởng thông cảm!”. “Thuỷ gọi mình bằng tên được không, gọi lớp trưởng nghe sao ấy. Mà Thuỷ xưng “tôi” nghe giống như những cuộc hội đàm của các phái đoàn chính phủ với nhau quá. Thuỷ tham gia phong trào với lớp đi, vui lắm đó”. Ái chà! Nhìn mặt hắn những tưởng không có chút tế bào gây cười vậy mà cũng biết ví von hay nhỉ. Nhưng mình thế nào thì mắc mớ gì tới hắn chứ. May mà khi ấy cô cứu nguy, hắn bị gọi lên đọc bài. Cái giọng của hắn dù đã vận hết gân mặt, méo miệng mà đọc vẫn trệu trạo mới buồn cười làm sao. Thật đáng đời!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Ngày… tháng… năm…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Hôm nay đi dã ngoại. Mệt thật. Nhưng vui. Lần đầu tiên mình tham gia một buổi sinh hoạt tập thể lớn với lớp. Biết vậy mình đã không tự co mình lại. Ai lại như con ốc ấy. Tên lớp trưởng từng nói mình thế. Mà tên lớp trưởng lạ thật. Hắn hai chân, hai tay và một cái đầu như mình chứ mấy, sao cái gì hắn cũng biết tuốt. Khi làm quản trò tổ chức trò chơi hắn lôi hết cái đẹp, cái xấu, kể cả ngoại hình lẫn tính cách mỗi người ra mà nói, thật thì như đùa, đùa lại như thật vậy, khiến chẳng ai giận được mà chỉ cười lăn cuời bò. Kể cũng hay!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;À! Suýt quên tình huống này. Lúc cả lớp qua con suối nhỏ, đá kê gập ghềnh quá, mấy đứa con gái đi trước kêu oai oái sợ ngã. Thấy vậy lớp trưởng tháo giày, lội xuống suối để cho từng đứa nắm tay bước qua. Đến lượt mình, khi lớp trưởng chìa tay ra mình bảo mình đi được. Và mặc dù tim đập thình thịch, chân hơi run run vì sợ trượt ngã nhưng mình cũng cố gắng mím môi vượt qua. Ai lại đi nắm tay một tên con trai chứ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Ngày… tháng… năm…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Khi nãy giở vở ra xem lại bài, vô tình thấy ở trang cuối có chữ “I love Thuy”. Ai viết vậy ta? Mình nhìn kỹ lại, thì ra là nét chữ của lớp trưởng. Người gì to đầu còn chơi trò trẻ nít. Ý hắn là gì? Hắn muốn chọc mình với Thụy gà gô à? Tại Thụy ở cùng đường nên hay đi học với nhau, hội lớp tưởng có chuyện hô hoán ầm ĩ, cổ vũ nhiệt thành. Nhưng liệu hắn có ý khác không, ví dụ như hắn muốn bày tỏ gì với mình chẳng hạn. Mình tên Thuỷ, Thuỷ với Thụy khi viết cũng chỉ là Thuy. Thật chẳng biết là sao nữa. Mà nếu ý hắn là “I love Thuỷ” thật thì sao? Thôi, kệ hắn. Còn lâu mình mới “love” lại. Chờ đấy, mình phải ra trường đi làm, dồn tiền chu du khoảng ba năm rồi mới yêu và cưới. Ấy là chương trình mình đã mặc định sẵn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Ngày… tháng… năm…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Mình hỏi hắn về ba chữ “trời đánh” hôm trước. Hắn tủm tỉm cười, nhưng vẫn không giấu được sự bối rối: “Tuỳ Thuỷ muốn hiểu sao cũng được”. “Có phải lớp trưởng thích chọc mình với Thụy lắm phải không?” Giọng mình hơi bực bực. Hắn lại cười, lần này không còn tủm tỉm nữa mà đã ra thành tiếng, và nói “Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu”. “Nên có một gã khờ bị ăn đấm, cho coi”. Mình vặt lại ngay, không cho câu thơ tài hoa của thi sĩ họ Đỗ rớt xuống đất. Rồi bỏ đi. Lúc ngoái lại thấy mặt hắn nhăn nhó, tồi tội.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Liệu mình sử xự có quá đáng không nhỉ? Lẽ nào hắn có gì với mình thật. Chắc không phải. Nhưng nếu là thật thì mi sẽ xử trí ra sao hả Thuỷ? Nên nhớ mi cùng nhóm ba người thực hành với hắn. Còn phải làm việc với nhau dài dài. Ừ! Biết rồi, nhưng có gì đi nữa ta cũng cố thủ thôi, nhất định không yêu. Có mấy tình yêu sinh viên thành đâu. Thắm thiết đấy, nồng nàn đấy, tưởng chừng như hai là một, một là hai đấy rồi ra trường cũng mỗi người một ngã.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Ngày… tháng… năm…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Trời mưa cả tuần rồi. Ghét thật. Cả cái thành phố này nữa, đụng tí là đường đã ngập thành sông. Mấy ngày không đi đâu được khỏi xóm, ngồi nhìn mưa mà ê ẩm cả người. Đang lúc buồn thì hắn cùng mấy tên nữa đội mưa đến, bảo không khí lạnh mạnh lên thành áp thấp nhiệt đới đó, nước sẽ còn dâng cao, để chúng kê giường và đồ đạc lên, phòng nước vào phòng. Làm xong đâu đó cả bọn kéo đi, bảo là đến phòng các bạn nữ khác. Kể ra hắn làm lớp trưởng cũng chu đáo đấy chứ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Lúc đi hắn còn nán lại sau giúi cho mình túi ô mai và nói “Để Thuỷ ngậm cho đỡ buồn”. Mình sướng rân, tuy hơi ngại. Nhưng trong cảnh ngồi buồn đến mọc cả… lông chân thì tội vạ gì không nhận.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Vừa khi nãy hắn lại nhắn tin: “Ô mai có ngon không Thuỷ”. “Ừ! Ngon lắm, cảm ơn lớp trưởng nhiều nha”. “Đã bảo không gọi là lớp trưởng mà. Thế Thuỷ thấy ô mai có vị gì?”. “Chua, mặn, ngọt và thơm lắm. Lớp trưởng chọn giỏi đó”. “Thế Thuỷ chỉ cảm nhận được các vị ấy thôi à, không còn thấy vị gì khác sao? Thôi! Thuỷ ngủ ngon.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Lạ thật! Hắn hỏi vậy là sao, còn vị gì nữa nhỉ?!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Ngày… tháng… năm…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Chiều nay đi học thể dục về, vừa vào tới phòng bỗng dưng mắt tối sầm lại, đầu nặng trịch. Nằm được lúc thì hắn và Lan béo vào để làm bài thực hành ở nhà.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Bước chân vào cửa, thấy mặt mình nhợt nhạt, hắn luống cuống kêu mình bị trúng gió và nói Lan béo bắt gió cho mình. Nhưng Lan béo chịu, nó chẳng biết gì ngoài học và… ăn. Thế là hắn xắn tay áo. Mình giãy nãy bảo không sao, lát khỏi liền. Nhưng hắn không chịu, và mình thua. Mà kể hắn cũng được, vừa ấn ấn xoa đều hai thái dương rồi miết một đường kéo về giữa trán mình đã thấy đầu nhẹ hẫng. Đúng lúc ấy Lan béo bảo nó sang phòng bên xin nước pha nước cam. Lan vừa bước ra khỏi phòng thì hắn dám cả gan… hôn cái chụt vào giữa trán mình, rồi nói “Ổn rồi! Thuỷ sẽ khỏi nhanh thôi”. Trời ơi! Lúc hắn đánh gió dĩ nhiên mình phải nhắm mắt, khi giật mình mở mắt ra thì đã muộn. Sao hắn dám làm cái việc “sét đánh” ấy cơ chứ. Lúc ấy mà không sợ Lan béo biết chuyện mình đã cho hắn một trận nên thân rồi. Từ trước tới nay có ai dám xâm phạm quyền độc lập tự chủ và toàn vẹn thân thể mình đâu. Vừa thẹn vừa tức. Cục tức lên đến tận cổ mà không dám làm gì nên càng tức hơn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Mẹ ơi! Sao hắn dám làm thế. Trán con giờ cứ râm ran mãi thôi!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Ngày… tháng… năm…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Tối qua mình mơ. Mà không phải mơ. Ác mộng. Hắn cùng mình đi chơi trên khu tưởng niệm Huyền Trân Công Chúa. Hắn dắt tay mình. Chết thật. Tỉnh dậy thì tay mình ướt đẫm mồ hôi. Cả hai vượt mấy ngàn bậc lên đỉnh núi có tháp chuông hoà bình. Vừa lên tới nơi, mình còn ngồi thở vì mệt hắn đã đưa tay lên miệng làm loa, vừa chạy quanh chuông vừa la ra bốn hướng “Thuỷ ơi! Anh yêu em”. Xong rồi hắn gióng một hồi chuông như muốn thông báo cái tin lá cải này với cả đất trời. Mà tại sao lúc ấy mình không phản ứng gì lại nhỉ, chỉ cười e thẹn thôi. Vì mệt à? Không phải. Thế ra mình đồng ý à? Đời nào có chuyện ấy. Mình không yêu trong trường mà. Không yêu. Không yêu. Không yêu. Mi nhớ chưa Thuỷ?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Ngày… tháng… năm…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Cái Lan béo mắc dịch, hẹn nhau đi làm bài thu hoạch thực hành mà chờ mãi không thấy đâu. Nóng lòng hắn mới bảo hay hai đứa tính kết qủa trước rồi lát bắt Lan ghi thành bài. Nghe thế cũng phải, chờ Lan béo biết đến bao giờ, khéo nó lại đang vướng lòng với tô bún hến hay bún mắm nêm nào cũng nên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Làm được đoạn thì vấp vào bài toán hắc quá. Nhưng chính lúc mình kêu “Ra rồi” thì hắn cũng dùng hai từ y chang thế thốt lên, như thể hắn đã biết trước, chỉ chờ mình để cùng nói. Hắn cười khì, bảo, cả hai viết ra tay rồi giơ lên xem ai đúng. Mình bắt hắn giơ tay trước. Hắn nói ưu tiên phụ nữ và trẻ em dưới hai tuổi. Mình không đồng ý, đòi oẳn tù tì. Mình thua.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Vừa giơ kết quả lên thì hắn nói “Đúng rồi, nhưng chưa đủ”. Tò mò quá mình mới giục hắn nhanh đưa đáp án xem. Hắn rụt rè. Mình càng tò mò hơn, giục nữa. Nhưng khi năm ngón tay hắn vừa từ từ mở ra thì trời ơi! Đáp án của hắn là “I love Thuỷ”. Lần này là Thuỷ chứ không phải Thuy để phân vân nữa. Trong tích tắc, mình vả cái “bốp” vào tay hắn. Nhưng sao hắn lại nắm luôn được tay mình nhanh vậy? Hắn nói “Như thế này mới là một đáp án đầy đủ”. Mình hoảng hơn, giật tay lại. Hắn lì quá. Giữ tay chắc quá. Lúc ấy vùng vằng mãi mình đã chịu để tay mình trong tay hắn à? Không! Mình thích gì bàn tay ấy, mình nắm tên mình trong tay hắn chứ đâu có nắm tay hắn?!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span  &gt;Mà bàn tay hắn thế nào nhỉ? Một bàn tay cứng rắn, vững chãi nhưng không khô mà còn nhiều hơi ấm nữa. Mẹ từng bảo những người con trai có bàn tay như vậy là có thể tin tưởng được. Liệu có phải không ta?!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://aa.rd.yahoo.com/vn/news/partners/logo/SIG=11beum86j/**http%3A%2F%2Fwww.muctim.com.vn%2FHome%2F" class="prvLogo"&gt;&lt;img src="http://sg.yimg.com/i/vn/newsproviders/muctim.gif?x=200&amp;amp;y=63&amp;amp;sig=t7m.hGbPhCvx5.j843E7nw--" alt=" Mực Tím" width="200" height="63" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;a href="http://aa.rd.yahoo.com/vn/news/partners/logo/SIG=11beum86j/**http%3A%2F%2Fwww.muctim.com.vn%2FHome%2F" class="prvLogo"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-8583542054037527537?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/8583542054037527537/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=8583542054037527537&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/8583542054037527537'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/8583542054037527537'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/nhat-ki-nguoi-khong-yeu.html' title='Nhật kí người không yêu'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-8396297729635544216</id><published>2009-09-14T06:41:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:16:50.535-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Con đường tuyết</title><content type='html'>&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;“Trong cuộc sống những thứ đơn giản nhất không ai nghĩ đến nó sẽ là một kỷ niệm mà suốt cuộc đời này không thể nào quên được . đó là câu chuyện về cuộc đời tôi ”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: center; "&gt;&lt;span class="blogText"&gt;Mọi thứ đều bắt đầu khi tôi đâu Đại Học Kinh Tế vừa mừng , vừa lo không biết cuộc sống của mình sẽ như thế nào . Tôi phải ra Đà nẵng sớm hơn những sinh viên khác để tìm việc làm thêm kiếm tiền để trang trải cuộc sống và học phí . Tôi thuê một căn phòng nhỏ bên đường Ngũ Hành Sơn . Đã 3 ngày rồi tôi ở ngoài này mà vẫn chưa tìm được công việc gì làm mà gia đình thì nghèo . Không biết mình sẽ sống như thế nào . Chiều hôm ấy tôi bước trên con đường đầy những hoa sữa rơi trắng xóa cả mặt đường . Vô tình tôi trông thấy một cô gái mặt áo dài trắng cô khẽ khàng nhặt từng bông hoa sữa rơi . Tôi thấy lòng mình như lặng đi . Tôi vội bước đến bên cô ây , tôi khẽ khàng hỏi :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Cho tôi hỏi vì sao cô lại nhặt những bông hoa sữa này .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Cô vội nhìn lên với một khuông mặt tươi thắm :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Vì em thích tuyết anh ah . Hồi nhỏ em ở chung với bố , em thường ngồi chung với bố trên những tấm thảm tuyết . “em yêu tuyết lắm anh ah ”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi thấy những giọt nước mắt khẽ lăng trên khuôn mặt xinh xắn của em . Tôi vội lên tiếng :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi .. đã làm cô buồn ah . Tôi xin lỗi , tôi không biết ..&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi vừa thốt dứt câu . Cô ấy đã chạy đi . Trong lòng tôi cảm thấy day dứt rất nhiều . Tôi đứng nhìn theo bóng của một cô nữ sinh mà tôi chưa biết tên đang khuất dần trên con đường trắng xóa hoa sữa .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tối đó về tôi suy nghĩ rất nhiều về một cô gái lạ như thế . Và tôi đã quyết định ngày mai sẽ chờ để gặp cô và nói lời xin lỗi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Chiều hôm sau tôi ăn mặt tươm tất vội vã chạy đến nơi đó mong rằng mình sẽ gặp cô ấy một lần nữa . Và tôi sẽ nói lời xin lỗi . Tôi biết chắc cô ấy thương bố lắm .Nhưng không hiểu vì sao cô ấy không đến . Tôi nghĩ về cô gái lạ này rất nhiều . Rồi 1 tuần cũng qua đi tôi cũng tiềm được công việc . Tôi làm gia sư cho một gia đình giàu có lắm nghe trung tâm nói không biết bao nhiêu sinh viên tới đó đều bị đuổi ngay bữa đầu tiên nhưng họ trả lương rất cao . Tôi thấy lạ nên nhận thử , tôi nghĩ mình làm được . Tôi vui lắm tôi chạy ngay đến con đường hoa sữa tôi hét thậy to:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi đã có việc làm rồi , Tôi đã có việc làm rồi .....&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Rồi không hiểu ở đâu cô ấy tới :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Làm gì anh vui thế . Hổm nay làm gì chiều nào anh cũng ra đây hết thế .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Ũa làm sao cô biết hay thế .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;&lt;!--Em có một đề nghị được không . Em biết em nhỏ tuổi hơn anh , anh có thể gọi tên em hoặc gọi bằng em chứ anh kêu cô thấy kỳ kỳ sao ấy .&lt;/span--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Ah mà ...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Anh cứ gọi em là Linh đi. Được không anh ? Chiều nào em chẳng ra đây . Nhưng em nhìn anh từ xa thôi !&lt;br /&gt;uhm anh biết rồi &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Rồi cô ấy bước đi xa dần . Tôi lại sai lầm khi chưa biết nhà cô ấy ở đâu . Nhưng thế cũng đã gọi là đủ rồi . Tôi vui sướng bước ra về như một cậu bé vừa được mẹ cho những viên kẹo . Kể từ ngày hôm đó trở đi chiều nào tôi cũng đi dạo trên con đường hoa sữa với cô ấy . Toàn nói những chuyện vu vơ . Nhưng với tôi đó là một niềm hạnh phúc khó tả .Thực tế tôi không giám hỏi Linh vì sợ Linh không gặp tôi nữa mà bỏ chạy và mất tích luôn nên tôi không giám sợ Linh buồn . &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi cũng bắt đầu với công việc của một anh thầy giáo . Bữa đầu tiên , tôi mặt quần áo chỉnh tề cứ soi đi soi lại coi thử mình có giống một thầy giáo không ? khi đã chuẩn bị sách vở và những bông hoa sữa để có thêm can đảm rồi đến chỗ dạy phải mất mười cây số đạp xe đến đó phải mất 1 tiếng . Nên 6 giờ tôi phải đi rồi . Tôi đứng trước cỗng một căn biệt thự lớn. Có cả vườn , bể bơi và một chiếc bàn nhỏ đặt cạnh xích đu. Lấy hết can đảm mới giám nhấn chuông . Rồi có một người phụ nữ cỡ chừng 35 tuổi trông rất sang trọng và lịch thiệp bước ra . Bác ấy nhẹ nhàng lên tiếng :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Có phải trung tâm gởi con tới đây dạy thêm không ?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Dạ . Con tên Huy . Có gì mong bác giúp đỡ cho con với . Nay con mới đi làm lần đầu . &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi và bác ấy nói sơ sơ vài câu gọi là cho biết về cô học sinh mình sắp dạy . Nghe mẹ cô ấy nói thì cô ấy ít chơi với ai lắm nhưng tính tình thì cực kỳ khó chịu . Và bác ấy dặn tôi đừng bao giờ hỏi về bố nó trước mặt cô ấy. Tôi thấy là lạ sao giống linh thế . Tôi vội vàng hỏi :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Nếu bác không phiền cho cháu hỏi tên cô ấy được không bác ?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Ah bác quên nói cho cháu biết . Bé nó tên Lena . Nhưng nó thích gọi nó là Linh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi không giám hỏi thêm nhiều . Mà ngồi lặng đi . &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Thôi có gì hôm sau bác với cháu nói nhiều hơn giờ bác dẫn cháu lên làm quen với bé nó ?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi vội cầm chiếc cặp bước sau người phụ nữ. Tôi vừa đi vừa lo không biết có phải Linh không ? Tôi có linh cảm là cô ấy rồi . Rồi cuối cùng đứng trước cửa của căn phòng nhỏ xinh .mẹ cô ấy đưa tôi chỉ dến đó rồi xuống dưới . Tôi chỉ nghe bên trong vọng ra .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Con thích ai làm phiền con hết . Mẹ có thể để con yên không ?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;tôi nhận ra giọng nói và tôi bước nhẹ đến : &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Lêna , tôi là người dạy kèm cho cô.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Anh đi đi . Tôi không học đâu . Anh đừng uổng phí công sức .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi bước lại chiếc bàn nhỏ cô ấy ngồi tôi đặt những bông hoa sữa trước mặt cô ấy . Cô ấy khẽ quay lại :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Anh . Là anh phải không . Em xin lỗi .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi chỉ cười và nói :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Anh dạy em được không ? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Uhm được .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi thấy rất vui khi tôi được dạy cô ấy. Tôi thoáng nghĩ nếu cô ấy không quen tôi thì tôi cùng chung số phận như những sinh viên khác mà trung tâm gởi đến . Đây có phải là duyên kiếp của tôi không ? Rồi giấc mơ bị bừng tỉnh bằng giọng nói ngọt ngào của cô ấy :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Em có một đề nghị được không anh ? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Uhm , em cứ nói &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Mỗi buổi anh đi dạy anh cầm hoa sữa cho em nha .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Sau lời đồng ý tôi bắt tay ngay vào nhiệm vụ của một người thầy . Rồi công việc tôi cũng đi đâu vào đó . Tôi có thời gian tâm sự với mẹ của Linh nhiều tôi mới biết được Linh tên thât là Lena nhưng bố cô ấy thường gọi là linh . Lúc Linh còn nhỏ bố mẹ cô ấy phải li dị . Cô ấy phải theo bố sang Nga . Nhưng 1 vụ tai nạn bố Linh đã qua đời nên mẹ Linh đã đưa Linh về . Linh rất yêu bố nên Ngoài đến lớp học về Linh không nói chuyện với ai hết, ngay cả mẹ . Mẹ cô ấy bảo cô ấy bị bệnh từ nhỏ nên hay uống thuốc và dặn tôi đừng hỏi . Mẹ cô ấy vẫn thường hỏi tôi vì sao cô ấy chịu làm học trò tôi . Vì lúc trước có rất nhiều người đến dạy nhưng đều bị đuổi về hết . Tôi chỉ cười và nói vì hoa sữa bác ah . Rồi tôi cố gắn nói sang chuyện khác . Tôi không muốn tiết lộ về chuyện chúng tôi gặp nhau .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Năm học mới cũng bắt đầu . Tôi tung tăng trên con đường quen thuộc bước vào năm học mới . Lòng hạnh phúc vô bờ . Rồi thời gian cũng trồi qua thật nhanh . Bây giờ tôi đã là sinh viên năm 3 . Tôi với Linh thân hơn . Chuyện gì Linh cũng tâm sự với tôi nhưng tôi vẫn luôn không giám hỏi những câu mà mẹ Linh dặn .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Cũng như thường lệ chiều hôm đó tôi chuẩn bị bài vở để đi dạy cho Linh thì nhận được 2 tin nhắn đó là của mẹ Linh và của Linh :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;“ Bác đã gởi tiền dạy kèm tháng này của cháu cho nhà bên cạnh . Cảm ơn cháu bấy lâu nay là người thầy và người bạn của bé Linh”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;“ giờ em đang đến sân bay , Nếu anh muốn gặp em lần cuối hãy đến sân bay ”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi không hiểu mọi chuyện gì chuẩn bị xảy ra với tôi và cô ấy . Lúc trước có một lần đi dạy tôi chỉ nghe Linh hỏi tôi :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;-“Nếu một ngày em phải đi một nơi thật xa thì anh có nhớ em không ”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;- Em sắp đi đâu ah &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;- Không em có đi đâu đâu . Em chỉ hỏi thế thôi &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;- Thì ở ngoài nay anh có chơi với ai đâu có mình em không nhớ em thì nhớ ai ? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;- ...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi bừng nhớ tôi vội dắt chiếc xe đạp chạy đến sân bay mà trong đầu vẫn mong những gì mình đọc không phải thế và trong đầu luôn nghĩ đến câu “ Linh ơi em đừng đi ”nhưng khi đến thì máy bay đã cất cánh 5 phút rồi . Tôi vội chạy đến nha Linh thì thấy dòng chữ trên cữa “ bán nhà “ . Tôi hét thật to : &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Linh ơi . Em đùa với anh phải không ? Tại sao em bỏ anh hả Linh , Linh ơi ………………………. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi khụy xuống trước cỗng nhà cô ấy , tôi khóc như chưa bao giờ được khóc .Có một người đến bên tôi : &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Thôi con đừng khóc nữa , Con là bạn bé Linh ah &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Tôi nói mà nước mắt cứ trào tuôn. Không làm sao ngăn lại được :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Dạ &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Chắc con không biết rồi &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Biết gì ah&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Con bé này tội lắm nó giống bố nó . Nó bị bệnh nặng lắm chất đọc màu da cam . Lúc trước bố mẹ nó li dị cũng chỉ vì bố nó bị bệnh . Bố nó sợ mẹ nó buồn nên đã li dị bỏ lại tất cả rồi âm thầm lặng lẽ ra đi với bé Linh . Bố náo sang đó làm mọi cách để cứu nó Nhưng vô phương cứu chữa cháu ah . &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Ũa sao con nghe bố Linh bị tai nạn mà &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Không phải thế đâu con ah . Linh sắp chết rồi , hồi hôm bệnh lại tái phát . Mẹ nó cuống cuồng chở vào bệnh viện . Thì bác sĩ bảo nó sống không được lâu nữa . Mẹ nó dấu nó nhưng nó biết . Nó chỉ nói :&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Con xin lỗi mẹ . Con làm mẹ buồn nhiều quá rồi . Có phải con gần chết rồi không ? Rồi nó khóc nức nở . &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;- Mẹ con pé làm mọi thứ nó muốn trước khi nó đi. Hồi chiều mẹ con pé đưa con pé sang Nga viếng bố nó . Và xem tuyết rơi .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Ah mà con pé và mẹ nó gởi cậu cái này này .&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Bác hàng xóm đưa cho tôi tiền và một đóa hoa sữa trắng . Tôi khóc òa lên vội dắt xe chạy thật nhanh , trên tay cầm chặc nắm hoa sữa . Suốt đêm đó tôi ngồi chết lặng trên con đường hoa sữa nơi tôi và cô ấy gặp nhau . Rồi thời gian cũng qua đi vết thương lòng vẫn thế .Mỗi mùa hoa sữa rơi tôi lại đến nơi 2 chúng tôi gặp nhau nhặc những bông hoa sữa đem về lòng cảm thấy xao xuyến vô bờ . Mãi đến bây giờ tôi vẫn chưa nói cho cô ấy biết . Tôi thích cô ấy . Mỗi buổi chiều tôi đều ra con đường hoa sữa trên tay cầm những bông hoa sữa cô ấy tặng cho tôi . Lòng buồn nhớ về nơi xa xôi . Tôi chợt nghĩ đến tuyết , hoa sữa và em !!!!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; "&gt;&lt;span&gt;Trên đời này có cái hạnh phúc gọi là chia tay ! Nhưng l_lovestory_l nghĩ qua câu truyện này . Chúng ta sẽ biết quý trọng những giây phút bên người mình thương yêu .&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: right; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-8396297729635544216?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/8396297729635544216/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=8396297729635544216&amp;isPopup=true' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/8396297729635544216'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/8396297729635544216'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/con-uong-tuyet.html' title='Con đường tuyết'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-2169849535132476272</id><published>2009-09-14T06:35:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:17:06.818-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Chờ Đợi Một Tình Yêu</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Ba tháng hè, khoảng thời gian mơ ước của bất cứ giáo viên nào vì sẽ được cuộc sống thảnh thơi. Không phải lo soạn giáo án. Không phải lo đi dạy đúng giờ giấc. Như một ngôi nhà từ lâu bị đóng kín vì chủ nhân bị đau ốm hay đi vắng, bây giờ những cánh cửa được mở tung đón chủ nhân trở về, đón ánh nắng ban mai rực rỡ, đón những ngọn gió đêm tươi mát thổi vào. Trong ba tháng hè, tâm hồn và hành vi của giáo viên cũng được mở tung sau chín tháng bị đóng cửa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Tất cả những người bạn giáo viên của Kha đã được sống thảnh thơi trong mùa hè. Họ đã được trở về quê nhà hay đi đến một thành phố khác để nghỉ xả hơi, để được sống tự do không bị những đôi mắt dòm ngó, phê phán của học sinh và các phụ huynh. Tưởng tượng sống ở một nơi không bị những đôi mắt đó theo dõi, thật sung sướng biết bao.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Nhưng Kha đã không được sung sướng biết bao. Không được sống thảnh thơi như các bạn trong ba tháng hè tại thị trấn này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Kha phải ở lại để dạy các lớp hè hai buổi sáng và dạy thêm lớp toán ban đêm. Chàng muốn dành dụm một số tiền để lo đám hỏi người yêu của chàng ở quê nhà vào dịp cuối năm nay. Không có nàng chắc chàng đã theo thằng bạn dạy văn đi rong chơi. Dù cho bao tử có đói, chàng tin cũng sẽ được sống một thời gian thảnh thơi và thích thú. Nhưng vì nàng, vì những đòi hỏi của gia đình nàng. Kha đã phải tiếp tục đóng kín những cửa sổ tâm hồn trong ba tháng hè.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Những lớp toán ban đêm, Kha dạy ngay ở căn phòng trọ. Chàng đã phải khó nhọc giảng giải những bài toán cho học sinh hiểu. Không phải những bài toán đó quá khó hay học sinh chậm hiểu mà vì Kha biết chính chàng cũng không thích giải những bài toán đó một tí nào. Ðấy không phải là thời gian để giải những bài toán hình học, đại số, hóa học. Ðấy là thời gian phải được dành cho nàng. Cùng nàng đi dạo chơi dọc theo bờ sông Hương trong đêm hè nóng bức. Cùng nhau vào trong thành nội có những cây nhãn lá mướt xanh và hương hoa sen tỏa ra thơm ngát. Cùng nàng vào ngồi một quán nước có âm nhạc dịu dàng và ăn những ly chè hạt sen ngọt lịm...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Nhưng ở lại chốn này, Kha chỉ biết cùng học trò cặm cụi giải những bài toán khô khan, chán ngắt. Khi nghe những cậu học trò hỏi : "Ba tháng hè, thầy không về thăm nhà hả thầy? Dạy nhiều vậy thầy không sợ bể phổi sao thầy?" Kha đã phải bóp vụn cục phấn trong tay, để khỏi bạt tai chúng và môi chàng đã mím chặt để khỏi cau có. Chúng đâu có biết gì, chúng còn vô tư. Chàng nghĩ vậy để xoa dịu cơn giận dữ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Còn nàng có biết gì không? Hay nàng cũng vô tư? Thắc mắc này đã khiến Kha nổi điên đập vỡ mấy ly bia khi chàng ngồi uống một mình trong căn phòng trọ vắng lặng sau những buổi dạy đêm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Thật ra Kha không sống cô độc khi phải ở lại đây ba tháng hè vì chàng đã có những người bạn chân tình ở địa phương này. Nhưng họ chẳng giúp được gì cho chàng. Những chai bia cũng chẳng giúp gì được cho chàng. Tất cả đều biết chuyện tình của chàng và nàng nhưng tất cả đều không hiểu tình yêu của chàng dành cho nàng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Ngay cả thằng bạn dạy văn ở cùng phòng (nay đã đi xa) cũng không hiểu tình yêu đó. Hắn đâu đã yêu một cô gái nào bao giờ đâu mà hiểu chàng. Hắn chỉ yêu cây trúc đào sau vườn và say sưa nhìn ngắm những nụ hoa đỏ hồng lóng lánh sương đêm hé nở mỗi sáng như say sưa nhìn ngắm đôi môi người tình mỉm cười. Thấy dáng vẻ si mê điên khùng của hắn, đã có lần chàng nổi điên cầm dao định đốn cây trúc đào nếu hắn không đứng ôm chặt gốc cây che chở cho những nụ hoa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Chàng không yêu đương lãng mạn lẩm cẩm như thằng bạn kỳ cục đó. Tuy sinh ra ở một thành phố thơ mộng nhưng Kha không yêu những đóa hoa vớ vẩn, chàng yêu một cô gái cùng quê hương và dự định phải kết hôn bằng được với nàng. "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở". Cái "đẹp đó chàng xin dành cho thằng bạn dạy văn".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Gia đình nàng rất giàu, có gian hàng lớn buôn bán đủ thứ ở phố chính. Còn gia đinh chàng ở miền quê sống nhờ những vườn cau trổ trái bốn mùa. Ðám hỏi và đám cưới của chàng khỏi phải lo vụ trầu cau vì đã có sẵn "cây nhà lá vườn" đủ biếu cho ngàn người. Chàng chỉ còn lo mấy thứ lỉnh kỉnh : rượu, trà, bánh su sê, vòng, nhẫn, áo cưới, xe hoa... Mấy thứ đó tuy lỉnh kỉnh nhưng cũng làm chàng điên cái đầu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Cả hai gia đình đều sẵn sàng giúp đỡ chàng mấy thứ lỉnh kỉnh, sẵn sàng đùm bọc đời sống vợ chồng chàng, nhưng Kha từ chối sự giúp đỡ và đùm bọc đó. Bài học đầu tiên chàng học được ở Ðại học Sư phạm không phải là phương pháp dạy dỗ học sinh mau hiểu mà là ý thức tự lập. Chàng muốn một gia đình do chính tay chàng tạo ra. Cưới nàng xong chàng sẽ thuê nhà cho hai người ở rồi dành dụm tiền mua nhà, rồi dành dụm tiền cho những đứa con, rồi dành dụm tiền cho đủ thứ. Nhưng trước tiên chàng phải dành dụm cho đám hỏi nàng vì vậy chàng đã ở lại thị trấn để dạy hè.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Kha không nhận được lá thư nào của nàng trong suốt ba tháng hè. Ở đây, chàng chỉ có một địa chỉ duy nhất là ngôi trường chàng dạy. Ba tháng hè trường đóng cửa những giấy tờ công văn đều được trực tiếp chuyển bằng tay từ Phòng Giáo dục đến trường, còn những thư từ riêng chẳng thể gửi đến vì không có người đi nhận. Kha có thể mượn địa chỉ của một người bạn địa phương để cho nàng gửi thư nhưng chàng sợ những lá thư của nàng gửi cho chàng trong dịp hè sẽ khiến chàng không còn can đảm ở lại đây. Nhìn những con dấu bưu điện mang tên quê hương mến yêu và đọc những dòng chữ mảnh mai nàng viết, Kha dám có quyết định trở về quê nhà gặp nàng ngay cho bớt nhớ nhung. Trở về quê nhà, bỏ dạy cours làm sao chàng còn có thể dành dụm đủ tiền đi hỏi nàng?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Mùa hè đã chấm dứt. Kha nôn nóng chời đợi ngày khai giảng niên học mới để được nhân thư nàng. Cách một tuần trước ngày khai giảng. Kha đã gửi cho nàng một lá thư bảo đảm để nàng biết dự tính của chàng đã thành. Chàng đã dành đủ tiền cho đám hỏi. Nàng hãy gửi thư trả lời cho chàng biết ý kiến gấp qua địa chỉ nhà trường.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Ngày khai giảng đến, Kha vội vã đến trường nhưng chàng chẳng nhận được lá thư nào. Nhìn các cô cậu học sinh vui vẻ cười đùa với bạn bè sau những ngày hè tạm biệt, Kha đã buồn cho hoàn cảnh của mình! Ðiều chàng nôn nóng đợi chờ ở niên học mới đã không đến.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Chàng tự hỏi phải chăng nàng đã đi lấy chồng trong mùa hè vừa qua? Ồ, đâu có chuyện lạ lùng đó được. Nàng phải chờ mình chứ. Mình đã trung thành với nàng vậy nàng bắt buộc cũng phải trung thành với mình. Hay nàng đã bị bệnh cúm nên chẳng thể viết thư trả lời? Giả thuyết này có thể tin được vì ở quê hương chàng mùa này mưa nắng bất thường và ai cũng có thể mắc bệnh cúm - chàng lẩm bẩm - chứ nàng đừng mắc bệnh nôn nóng lấy chồng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Nửa tháng sau ngày khai giảng đã trôi qua. Kha đã gửi cho nàng hai lá thư bảo đảm nhưng vẫn không thấy hồi âm. Bố khỉ người yêu! Chàng lẩm bẩm khi ngồi một mình trong phòng giáo viên đợi giờ dạy. Ðột nhiên Kha bật cười, chàng nghĩ chàng đã thốt ra hai tiếng "Bố khỉ" kỳ quặc một cách vô thức và chẳng hiểu chúng có nghĩa gì? Thằng bạn dạy văn luôn miệng thốt ra hai tiếng đó và chàng không ngờ chúng đã xâm nhập vào đầu óc chàng lúc nào không hay. Bố khỉ đầu óc! Kha lẩm bẩm khi quẹt diêm châm một điếu thuốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Hai giờ đầu buổi sáng nay thật nản. Kha chẳng dạy được gì, có một bài toán nhỏ mà chàng giải ba lần vẫn sai khiến cả lớp cười ồ. Ðầu óc chàng bay bổng đâu đâu và chàng đã chờ đợi tiếng kẻng báo hiệu giờ ra chơi ngay khi mới bước chân vào lớp. Rồi tiếng kẻng chờ đợi đã vang lên. Kha bẻ đôi cục phấn đang viết ném xuống bục gỗ như người trút khỏi gánh nặng trên vai. Chàng cố nở một nụ cười chào học sinh và định nói vài lời xin lỗi nhưng chẳng thể hé môi, chàng đành lắc đầu bước ra khỏi lớp. Mong các em sẽ hiểu và thông cảm cho tôi. Mong các em sẽ hiểu khi các em cũng nôn nóng chờ đợi một cái gì...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Phòng giáo viên đã có mặt những cô giáo mặc áo dài đủ màu ngồi nói chuyện "thiên trời địa đất" với các ông giáo. Kha rót ly nước trà uống một hơi rồi kéo ghế ngồi dựa lưng vào tường. Chàng muốn ngủ một giấc ngắn - chỉ năm phút thôi - cũng đủ giúp chàng khỏe khoắn dạy những giờ kế tiếp. Khổ nỗi những tiếng trò chuyện cười đùa của các vị đồng nghiệp vang lên như bầy kiến lầm lì bò vào tai, khiến Kha không chợp mắt được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;"Thầy có thư".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Kha tỉnh người, ngồi thẳng dậy nói cám ơn bác bảo vệ khi đưa tay nhận lá thư. Chắc là thư của nàng rồi, ít ra nàng cũng đủ thông minh để hiểu rằng mình đang nôn nóng đợi thư của nàng chứ. Chẳng thấy tên người gửi đề ngoài bì thư, nhưng nhìn nét chữ Kha cũng biết đây không phải là thư của nàng. Chàng thở dài, vậy mình đã mừng hụt. Không phải thư của nàng thì thư của ai đi nữa chàng cũng muốn quăng vào sọt rác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Nhìn kỹ nét chữ Kha nhận ra thư của thằng bạn dạy văn. Chàng không muốn đọc thư của thằng bạn kỳ cục làm gì, chàng chỉ muốn ngủ nhưng những tiếng cười đùa vẫn tiếp tục vang lên. Thôi thì đọc thư xem hắn viết gì. Hắn là giáo viên dạy văn biết đâu văn của hắn sẽ giúp mình ngủ được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;"Kha,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Mày nói với Ông Hiệu trưởng tao chưa thể đến trường ngay được. Vì bị xe đụng gãy chân, còn đang bó bột. Như thế, tao chưa thể tiếp tục đi dạy được, dù lúc này rất muốn đi dạy sau ba tháng hè rong chơi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Hãy chịu khó thay tao tưới nước, bắt sâu ở cây trúc đào mỗi ngày. Hãy chịu khó quét dọn phòng sạch sẽ. Hãy chịu khó giữ vững niềm tin thế nào rồi tao cũng sẽ trở về.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;TH."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Bố khỉ thằng bạn văn! Kha rủa thầm và xé lá thư ném vào sọt rác. Viết văn như thế không hiểu sao hắn lại được người ta xuất bản cho một tập truyện ngắn! Văn chương gì chỉ khiến mình mất ngủ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Chẳng còn kiên nhẫn đợi thư của nàng, đêm nay Kha đã đem hết số tiền dành dụm được nhờ dạy thêm ba tháng hè ra đãi bạn bè nhậu. Một bữa tiệc linh đình mừng người hết lo đợi chờ : gà quay, chim cu quay, heo quay, vịt quay, đủ thứ quay cộng thêm những chai rượu Johnny "đi bộ" đã giúp Kha có những trận cười ha ha.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Bữa tiệc tàn, bạn bè ra về hết, Kha vẫn còn ngồi nhâm nhi một đùi gà quay với ly rượu vàng óng ánh trong căn phòng trọ vắng lặng và bề bộn những đồ nhậu trên nền xi măng. Chàng đã dạy học trò tỉ trọng của rượu là 0,8 gram nhưng không hiểu sao nó lại làm đầu chàng nặng chình chịch. Phải chăng tỉ trọng đích thực của rượu là một tấn? Kha lắc lắc cái đầu muốn nó văng ra khỏi cổ cho nhẹ người, nhưng cái đầu vẫn bám chặt vào cổ chàng. Chẳng biết gì hơn Kha đứng dậy tìm giấy viết thư. Phải viết cho nàng một lá thư nữa - chàng nghĩ - không biết đây là lá thư thứ mấy mình gửi cho nàng mà nàng không thèm trả lời nhưng thây kệ hãy viết thêm cho nàng một lá thư cuối cùng nữa. Kha bóc một tờ lịch và viết ở phía sau để khỏi mất công ghi ngày tháng. Dù say khướt nhưng chàng vẫn đủ tỉnh táo để quẹt diêm châm một điếu thuốc và viết :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;"Này người anh yêu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Chắc em nghĩ em là mẹ anh nên anh có bổn phận phải viết thư vấn an em đều đều phải không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Hay tại lúc này giấy đắt, mực đắt, tem đắt nên em "thắt lưng buộc bụng giữ eo" không viết thư trả lời?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Chắc em cũng biết, yêu nhau đâu phải là làm cha mẹ nhau mà chỉ được quyền làm cha mẹ những đứa con của nhau mà thôi. Nhưng chúng ta đâu đã có đứa con nào vậy chúng ta chỉ là người tình của nhau. Là người tình thì phải chịu khó viết thư hỏi thăm sức khỏe nhau, chứ đâu có thể lơ là như em chẳng cần biết anh sống chết như thế nào trong ba tháng hè xa cách.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Vì vậy, anh rất buồn mà báo tin cho em biết, đám hỏi em đã được anh sửa đổi thành "đám nhậu" với bạn bè. Mong rằng hơi rượu sẽ mãi mãi ở trong tim anh như hình bóng em.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;KHA."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Chẳng thèm đọc lá thư để sửa lỗi chính tả, Kha gấp tờ lịch bỏ vào bì thư màu xanh có sẵn tem và dán lại. Chàng biết khi đọc xong thư này, nàng sẽ chửi rủa chàng là người vô học, mất dạy, du côn và nhiều thứ nữa. Nhưng tất cả những tiếng chửi đó không làm chàng buồn. Chàng chỉ thật sự buồn và hiểu rằng ở kiếp này hay triệu triệu kiếp sau nàng cũng không có đủ thông minh để hiểu rằng chàng tha thiết yêu nàng... Chỉ có Chúa mới biết được tình yêu của chàng dành cho nàng. Nhưng Chúa là người quá nghiêm trang, chắc Ngài chẳng bao giờ thèm "mách lẻo" tình yêu của chàng cho nàng biết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Kha cố gắng đứng thẳng người rồi loạng choạng bước ra khỏi nhà đi bỏ thư vào một thùng thư đặt trước Bưu điện quận ở cuối phố. Chàng phải đi bỏ thư ngay lúc này nếu không ngày mai chàng sẽ không còn hứng thú đi gửi thư nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Trời mới mưa buổi chiều. Không khí mát mẻ nhưng đầu óc Kha vẫn nóng bừng. Ðêm tối đen. Những ngôi nhà quanh căn phòng chàng trọ đều đã tắt đèn. Kha nghiêng ngã bước đi không còn nhận ra phương hướng chiếc cổng sơn xanh đóng kín nằm ở đâu. Thình lình chàng đâm sầm vào một gốc cây ngã nhoài xuống đất, những giọt mưa còn đọng trên lá rơi tới tấp xuống mặt chàng mát lạnh. Kha tỉnh dần, chàng đưa tay quờ quạng trên mặt đất ướt để tìm lá thư đánh rơi và chàng chỉ bắt gặp những đóa hoa trúc đào rơi rụng. Chàng giận dữ vò nát một đóa hoa trong tay và Chúa ơi nếu có thằng bạn dạy văn ở đây chắc hắn sẽ cười chàng bể bụng, khi hắn nhận ra chàng đang khóc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: right; "&gt;&lt;span  &gt;Hết&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-2169849535132476272?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/2169849535132476272/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=2169849535132476272&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/2169849535132476272'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/2169849535132476272'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/cho-oi-mot-tinh-yeu.html' title='Chờ Đợi Một Tình Yêu'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-8718725219224728301</id><published>2009-09-14T06:31:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:16:40.143-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><title type='text'>Tôi Thương Mà Em Đâu Có Hay</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Bữa ăn trưa được chúng tôi dùng vội vã để còn về nhà trọ ngủ một giấc ngắn, trước khi đến trường vào lúc một giờ. Tôi sợ nhất những buổi trưa mất ngủ, rồi phải đến trường dạy liên tiếp bốn giờ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nắng ở đây rất gắt, thêm những ngọn gió thổi hơi nóng từ những bãi cát quanh trường vào lớp học, khiến không khí ngột ngạt đến điên đầu. Những buổi dạy ấy tôi đã phải châm thuốc liên tiếp và nhờ khói thuốc cay xè tôi mới chống được cơn ngủ gục. Nhìn những chiếc miệng xinh xắn của nữ sinh cùng ngáp không che giấu trong khi tôi ê a bình giảng thơ khẩu khí của Lê Thánh Tôn, thú thật đã có lúc tôi muốn nộp đơn xin nghỉ dạy. Cũng may trời không nóng bức suốt niên học. Còn có những ngày mưa, những buổi sáng lạnh giá. Cũng may những chiếc miệng xinh xắn kia không phải chỉ biết ngáp, mà còn biết nở những nụ cuời tuyệt đẹp và cũng may, trong chương trình, ngoài những bài thơ Vịnh Con Cóc, Cái Chổi còn có những bài ca dao, Chinh Phụ Ngâm...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Thôi về chứ, ngồi "thiền" à.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tôi uống vội ngụm trà, lấy theo một cây tăm, rồi nhảy lên xe Vélo để người bạn chở về nhà trọ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Chiều nay đi coi thi không?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Có, cho quá giang với.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Ðược rồi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Ði xe đến gần con ngõ vào nhà trọ, tôi nói cho xuống, vì vào trong đó quay xe ra rất khó. Con ngõ dài hơn trăm thước này đầy cát. Tôi bảo bước cho nhanh để kiếm một giấc ngủ. Vừa đẩy cổng vào, tôi thấy một em nữ sinh đã đứng đợi tôi dưới hiên nhà. Tôi ghét nhất phải tiếp khách vào buổi trưa, nên khi em gật đầu chào thưa thầy, tôi giả lơ hỏi :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Chuyện gì vậy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Thưa thầy, cho em nộp bài thi sáng nay.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Trời đất, bài thi mà giờ này cô mới nộp, vậy còn thi cử làm gì.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Thưa thầy, buổi sáng em làm bài đến phần kết luận thì hết mực, em phải đợi bãi trường về nhà chép tiếp.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Sao cô không mượn bút của các bạn?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Dạ trong lớp chỉ có mình em viết mực tím, viết hai màu mực em sợ thầy không chấm bài.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Ai bảo cô viết mực tím làm gì cho rắc rối, mà thiếu phần kết luận có chết chóc gì đâu, sao không nộp bài ngay trong lớp.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Em sợ thầy cho ít điểm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Cái gì cô cũng sợ, còn nộp bài trễ cô không sợ tôi không nhận sao?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Dạ...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Em cúi mặt xuống, tay cuộn tròn tờ giấy thi, rồi bật khóc... Tôi hốt hoảng nói :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Thôi chớ, nộp bài trễ rồi còn khóc nữa sao.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Tại thầy không nhận bài của em.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Ðâu dễ dàng như cô nghĩ, xấp bài nộp cho tôi, giám thị đã ghi thiếu bài làm của cô rồi, tôi đâu nhận được nữa. Buổi sáng ai coi thi phòng cô?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Dạ cô Trâm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Bây giờ cô đem bài thi đến xin cô Trâm ký nhận vào phần giám thị, rồi tôi nhận.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Em nói, chắc cô Trâm không chịu ký, đàn bà con gái với nhau khó thông cảm lắm, em nhờ thầy nói giúp em.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Trời đất, bây giờ cô bắt tôi đi năn nỉ người ta!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Nếu bài này không được chấm, em bỏ luôn kỳ thi, vì có thi tiếp, cuối năm em cũng bị thi lên lớp.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Cô bé vẫn khóc dai dẳng. Tôi chẳng biết em khóc thật hay dỡn nữa? Thật khó mà biết khi nào con gái khóc thật! Dù sao những giọt lệ của em cũng làm tôi xiêu lòng. Tôi rất dễ xiêu lòng vì những thứ vớ vẩn ấy, có lẽ trái tim tôi làm bằng bột mì. Tôi nói :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Thôi được.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Cô bé đưa tờ giấy thi, nói cám ơn, rồi chào về. Tôi nói :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Cô về nhanh lên, không tôi bực mình phát khóc bây giờ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Em bật cười thành tiếng, quay đi bước vội ra cổng. Tôi gọi :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Này cô.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Dạ?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Cô lau nước mắt đi, kẻo ra đường người ta lại tưởng tôi vừa đánh cô.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Em lắc đầu đáp :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Mặc kệ, ai bảo thầy làm em khóc chi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Thật chỉ có trời mới biết tại sao con gái cứ thích khoe với người khác rằng mình đã khóc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Buổi chiều Trâm không coi thi, nên tan trường, tôi phải đem bài của cô bé đến nhà nàng xin chữ ký. Ngôi nhà nằm dưới một tàng cây keo lớn rợp bóng mát. Trâm mời tôi vào phòng khách, hỏi :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Anh đến có chuyện gì vậy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Sau khi nghe tôi trình bày câu chuyện, nàng nói :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Ðối với nữ sinh anh dễ dãi như vậy tụi nó dám qua mặt lắm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Tôi dễ dãi với mọi người, dù có bị thiệt thòi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Trừ Trâm phải không? Trâm không ký vào bài thi đó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Ồ, đừng bắt tôi năn nỉ chớ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Không phải vậy, Trâm chỉ ghét con nhỏ đó, vì tại sao nó không đến nói với Trâm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Cô bé nói đàn bà con gái khó thông cảm với nhau.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Con nhỏ thật khôn, nó đã biết có chuyện gì giữa chúng ta và nó muốn lợi dụng anh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Trâm đừng nghĩ vậy, đấy chỉ là một cô bé.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Trâm không hiểu anh tin vào sự ngây thơ của nó hay chính anh ngây thơ. Không có nó chắc anh không thèm đến đây?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Ðến chứ, nếu được Trâm mời ăn uống.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Anh vẫn xem mọi việc là chuyện đùa?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Còn Trâm vẫn xem mọi việc đều quan trọng?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Ðấy có phải là điều anh ghét Trâm?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tôi chẳng biết trả lời sao những câu hỏi của nàng. Ngày tôi mới đến trường trình diện, được ông hiệu trưởng dẫn vào giới thiệu với các bạn đồng nghiệp ở phòng giáo vụ, tôi đã gặp nàng ngồi một mình ở góc phòng với đôi mắt đen tròn và đầy những dấu hỏi. Nàng không nói một lời khi ông hiệu trưởng giới thiệu nàng với tôi, nhưng tôi nghĩ ngay nàng sẽ là một người bạn của mình ở chốn này, vì thường tôi chỉ cảm thấy mình bình an trước những câu hỏi. Sau đó, dù thường xuyên chúng tôi gặp nhau nhưng vẫn ít trò chuyện, chỉ nhìn nhau cười chào, chúng tôi tin cũng đã hiểu nhau. Nàng có vẻ muốn sống cách biệt với mọi người ở ngay quê hương nàng, ở ngay ngôi trường nhỏ bé này và chính vẻ xa lạ đó trông nàng quyến rũ như một tảng băng ở giữa vùng nắng lửa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Xứ này tuy nhỏ bé nhưng dư luận lại rộng lớn và ồn ào như sóng biển. Người ta đã đồn tôi và nàng là một đôi tình nhân. Một vài người bạn nói chúng tôi sắp "cộng lương" với nhau và một vài học sinh đã viết tên chúng tôi lên bảng. Thật buồn cười. Lúc đầu tôi cũng sung sướng chút chút với mối tình bỗng dưng có được đó (giống như trúng số đề). Nhưng niềm vui chút chút đó đã qua mau. Tôi như thân cây khô héo, những cơn mưa tình ái cũng chẳng giúp đem lại những mầm lá xanh tươi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Cơn bão tuổi trẻ trong tôi đã tắt, nhìn lại những nơi đã ở, đã đi qua, tôi chỉ thấy những dấu tích đổ vỡ, hư hỏng. Hãy bắt đầu lại đi, cố gắng bắt đầu lại đi. Một điệp khúc nhàm chán luôn luôn quay trong đầu như đĩa nhạc rè. Bắt đầu nhưng bắt đầu như thế nào khi những ngọn gió còn sót lại trong tôi không đủ làm rung động chính mình. Miền đất này quá hiền hòa, người ở đây quá chân tình, đấy không phải là môi trường để tôi bắt đầu lại những cuộc tình với lừa đảo, gian dối. Ðã có biển cả, đã có những cơn gió nồm hung dữ thay tôi khuấy động chốn này.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Những câu hỏi của Trâm, tôi chỉ biết đáp lại bằng sự im lặng, tan loãng vào bóng tối đang òa vỡ dưới chân mỗi người. "Sự im lặng của anh thật tàn nhẫn". Trâm nói. Nhưng nàng không biết rằng lời nói của tôi lúc này còn hung bạo và thô lỗ hơn nhiều. Hãy chịu đựng một chút đi người bạn gái. Rồi em sẽ quên, rồi em sẽ quên. Bóng tối vẫn hiền hòa hơn ánh sáng vì nó giúp chúng ta không nhìn rõ mặt nhau.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Trầm đã hiểu, nàng nói thế, rồi cầm bút ký vào bài thi. Tôi cũng hiểu nàng đã chẳng hiểu gì, nên chỉ biết nói cảm ơn và chúng tôi cũng đứng dậy đi ra khoảng vườn nhỏ trước nhà. Ði ngang cây chùm ruột, tôi không ngăn được đưa tay hái những trái chín vàng mọng. Nàng nói tôi hái cho cô bé à. Tôi cười bỏ một trái vào miệng nhai, chất chua làm tôi nhăn mặt. Tôi nói : "Tôi rất giống trái chùm ruột vì chỉ làm người khác nhăn mặt". Nàng nói : "Nhưng trái chua rất quyến rũ người nữ". Tôi nói : "Như thế thật phiền", rồi quăng những trái chùm ruột còn lại vào một con rãnh nhỏ bên đường.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Kỳ thi đã qua, tôi phải thức khuya cố chấm bài cho xong, còn lo đi in giai phẩm mùa xuân cho trường. Ðây là hoạt động làm tôi thích thú nhất, vì nhờ đó tôi được sống lại chút đam mê tuổi trẻ của mình. Những ngày cùng các bạn hữu ở miền Trung quây quần bên chiếc máy đánh chữ gõ lóc cóc những bài thơ, những bản văn, những dòng chữ mang dự tính mãnh liệt sẽ thay đổi xã hội, thay đổi cá nhân và thay đổi cả những sinh hoạt văn nghệ lúc bấy giờ. Mang bóng dáng của một nhóm Dada chết yểu, chúng tôi đã làm việc ngày đêm như dã tràng xe cát muốn lấp đầy biển sâu. Những câu thơ kia, bản văn kia, dự tính kia đã tan biến và những người bạn cũng đã mất hút. Trong tôi chỉ còn lại đốm lửa đam mê bập bùng soi sáng khuôn mặt tuổi trẻ của mình. Thật buồn thảm nếu ngọn lửa kia rụi tắt, thật hân hoan nếu ngọn lửa lại được dịp bùng lên.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tuổi trẻ, tuổi trẻ! Tiếng kêu thảng thốt mất hút trong dòng thời gian nín lặng, nhưng âm ba của tiếng kêu cũng khiến người ta không ngớt réo gọi. Ðể được gì? Phải chăng chỉ để được biết tuổi trẻ đã qua và người ta không thể cứ tiếp tục sống như thời tuổi trẻ?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Ðọc những bản văn của các em gởi đến, gạt bỏ những ý tưởng sao chép, trên những dòng chữ thành thật, tôi đã hiểu các em muốn gì và để gần gũi các em hơn. Chính nhờ một bản văn mà tôi biết Tạo, cậu học sinh vẫn lầm lì ít nói trong lớp, nhưng tình yêu của em thật nồng nàn mãnh liệt. Tình yêu đó sẽ cuốn trôi cô bé viết mực tím trong lớp nếu không có sự ngăn cản của học đường, xã hội. Tôi đã gọi Tạo đến giúp tôi trong việc sắp xếp bài vở cho tờ đặc san và trong hoạt động này em mất hẳn dáng vẻ lừ đừ. Em thức suốt đêm đánh máy những bản thảo để kịp in kiểm duyệt, em đánh máy liên tiếp đến nỗi tôi không còn sức đọc bài cho em đánh và bên ngọn nến lập lòa, em phải vừa đọc vừa đánh máy một mình. Ðã đến hai giờ sáng. Tôi nói : "Thôi nghỉ đi ngày mai tôi còn phải đi dạy, tiếng máy gõ lọc cọc làm tôi không ngủ được". Em cười nói : "Thầy khó ngủ vậy hèn chi thầy ốm như con dông".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nhà chỉ có một chiếc phản nhỏ, Tạo phải trải chiếu ngủ dưới nền xi măng. Ngọn nến đã được thổi tắt, em vẫn chưa chịu vào mùng còn ngồi nấn ná châm thuốc hút. Trong đêm tối, đốm lửa ở môi em rực lên soi rõ một khoảng mặt đang suy nghĩ mông lung : "Thầy ngủ chưa, em muốn tâm sự với thầy một chút. Thầy đừng nói em vô lễ khi em nói thầy không nên dạy học. Không phải em chê thầy bất tài, nhưng thầy nói thật và sống thật nhiều quá. Thầy thiếu khả năng lôi cuốn học sinh tin theo những gì mà mọi người buộc học sinh phải tin. Tại sao thầy cố ý đảo lộn mọi giá trị? Thầy đã nói về tình yêu bất diệt, về hạnh phúc ngọt ngào, nhưng sao thầy còn giúp người nghe hiểu tình yêu chỉ là bọt nước và hạnh phúc kia cũng ẩn mang nhiều nỗi cay đắng. Thầy phá vỡ nhiều ảo tưởng của tuổi trẻ, thầy tin rằng tuổi trẻ không cần bánh vẽ hay sao? Thầy giúp em nâng niu đóa hoa tình ái với cô bé đó, nhưng đồng thời với sự giúp đỡ của thầy em đã tìm ra con sâu nằm giữa đóa hoa. Như vậy, làm sao em có thể sống được, khi hiểu biết quá nhiều sự thật và một đầu óc sáng suốt đã làm em hoảng sợ".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;img alt="http://images.timnhanh.com/photo/pictures/20081021/nhatdoavan/source/12245934703717_yume_photo1225853192.jpg" src="http://images.timnhanh.com/photo/pictures/20081021/nhatdoavan/source/12245934703717_yume_photo1225853192.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Giọng em trầm ấm nghe thật êm tai, tuy thèm thuốc hút tôi phải ráng đợi em nói xong mới nhờ lấy giúp một điếu thuốc ở trên bàn. Tôi im lặng hút đến nửa điếu. Tiếng em thúc giục "Thầy không nói gì sao, thầy phải nói cho em biết rõ đường đi chứ, thầy đã dẫn em đến một ngã ba đường".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Nào ông thầy giáo trong tôi, hãy đem giọng đạo đức mà người ta đã huấn luyện cho ông để khuyên nhủ cậu bé đôi lời. Ông đã thấy sự sai lầm của ông chưa? Ông chỉ nên tiếp xúc, giảng dạy học sinh trên cương vị giáo chức, ai bảo ông đem con người thật của ông ra. Ai bảo ông quăng đi những mặt nạ, ông định lên sân khấu với bộ mặt thật trơ trẽn của ông sao? Nào, hãy nói vài lời đi ông giáo. Nói xin lỗi cậu bé, cậu nói đúng và tôi hứa sẽ bỏ nghề dạy học khi có dịp; trong lúc chờ đợi, tôi sẽ cố gắng giảng dạy như mọi ông giáo khác. Những gì tôi đã nói với cậu chỉ là trò đùa. Xiếc chỉ hay khi tạo cho khán giả cảm giác hoảng sợ, cậu đã hoảng sợ, vậy trò đùa của tôi đã thành công. Hãy cho tôi một tràng pháo tay rồi quên đi, cậu bé. Ðúng rồi, phải nói như vậy đó ông giáo. Ðừng nghĩ ngợi nữa, chờ đợi lâu, cậu bé nổi khùng lên bây giờ, nào hãy lên tiếng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tôi nói : "Ðiếu thuốc ngon quá, em đưa giùm tôi một điếu nữa".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Buổi sáng đến trường, tôi nhận được điện tín từ Sài Gòn đánh ra "Cần bổ túc hồ sơ lên ngạch gấp". Tôi vào văn phòng xin phép ông Hiệu trưởng, rồi vội về nhà trọ thu xếp hành lý để còn kịp bắt chuyến xe đò Nha Trang - Sài Gòn chạy ngang đây vào lúc chín giờ. Không có thì giờ tìm gặp Tạo, tôi viết vài dòng để trên bàn. Buổi tối khi em đến, em sẽ biết tôi đi đâu và tiếp tục công việc làm báo dưới sự hướng dẫn của thầy Khôi. Tôi cũng viết cho em biết, ánh sáng có làm em chói mắt, nhưng rồi sẽ quen đi. Hãy can đảm bước ra khỏi bóng tối. Tôi chỉ có quyền hướng dẫn em đến ngã ba đường và nhiệm vụ của tôi đến đó là chấm dứt. Hãy thể hiện tuổi trẻ của em bằng sự lựa chọn một hướng đi. Tự Do và Ðịnh Mệnh chờ đợi em ở hướng đi đó. Hãy tiếp tục yêu cô bé viết mực tím. Ðừng sợ con sâu ở giữa đóa hoa. Dám hay không dám bắt sâu quăng đi, đấy là lúc trái tim đắc thắng hay thất bại.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Phải mất gần một tuần tôi mới làm xong những giấy tờ hành chánh rắc rối. Còn nhiều công việc phải làm ở trường, nên tôi không thể nán lại Sài Gòn thêm vài ngày, dự buổi khai mạc phòng triển lãm tranh của một người bạn và nhất là cùng người em đi xem phim có Terence Stamp đóng, sắp được chiếu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Mưa đã rơi trên quận lỵ bé nhỏ. Người tôi lạnh run vì dầm mưa trên quãng đường dài từ bến xe về nhà trọ. Những cơn mưa cuối năm ở đây rất nặng hạt và cùng lúc giá rét đã đến ẩn mình ở những bờ tường ẩm ướt. Có lẽ trời đã mưa liên tiếp hai ba ngày, nên nước ở lòng đường đã dâng ngập vỉa hè và suốt dãy phố các hàng quán đều đóng cửa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Căn phòng tôi ở đầy mùi ẩm mốc, chắc Tạo không đến đây làm việc từ ngày tôi đi. Người ta nói khu vực này có ma, chắc em sợ phải thức khuya làm việc một mình. Tắm xong, tôi ủ mình trong chiếc chăn dạ còn giữ được từ ngày đi lính. Tôi cho băng vào chiếc cassette chạy pin. Phải có chút âm nhạc để chống lại giá rét, nếu không, tôi sẽ bị cảm mất. Ðã đến giờ ăn tối, bụng đói, tôi đi xem còn gói mì Hai Con Tôm nào không. Thật xui, thùng mì trống rỗng. Sẵn có gói bánh ngọt mới đem về để cùng Tạo ăn khi làm việc khuya, tôi mở ra ăn một mình. Nhà cũng chẳng còn trà, tôi pha lại bã trà khô uống từ lần trước vì lười biếng chưa đổ đi, mùi trà mốc hơi khó chịu, dù sao cũng còn hơn uống nước không.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;"Imagine there's no heaven, it's easy if you try. No hell below us. Above us only sky..."&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Âm nhạc thật tuyệt vời. Bánh ngọt thật tuyệt vời. Trà mốc thật tuyệt vời và tôi cũng tuyệt vời luôn trong buổi tối tuyệt vời này.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Có tiếng gõ cửa cộc cộc. Khách khứa đến lúc này làm tôi nổi điên. Chẳng thèm ngồi dậy, tôi nằm lì trên phản kéo chăn đắp đến cằm. Nếu bạn bè đến, tôi sẽ nói đang đau, để họ về. Mặc cho tôi chưa trả lời, cánh cửa cũng hé mở và tôi thấy thấp thoáng một mái tóc xõa. Ma chăng? Tôi sắp bật tiếng kêu thì đã nghe tiếng la "Á". Tôi vội nhổm dậy hỏi "Chuyện gì vậy?" Cánh cửa mở ra, cô bé rắc rối đi vào : "Thầy làm em hết hồn, thầy nằm đắp chăn như xác chết". Cô bé thật láu, đã làm tôi đứng tim rồi còn bắt bẻ này nọ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Sao thầy không lên tiếng, thầy đau hả?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Ứ, ừ mà cô bé đến đây có chuyện gì vậy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Thầy không mời em ăn bánh?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Ðó, cô lấy hết gói bánh rồi về đi. Ðêm tối, em ở đây, người ta nói lôi thôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Em mở gói lấy một chiếc bánh ngọt ngồi ăn tỉnh bơ, rồi hỏi :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Thầy sợ dư luận?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Không, tôi lo cho cô.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Cám ơn lòng tốt của thầy, nhưng ngày mai em không còn ở đây nữa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Sao? Em bỏ học à?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Cô bé nói cho tôi biết, ba em đổi đi làm việc ở Cam Ranh và ngày mai em sẽ theo ba ra ngoài đó. Em đã đợi tôi cả tuần nay nhờ ký học bạ để xin chuyển trường. Vừa nghe cô bạn nhà ở gần bến xe nói tôi đã về, nên ăn cơm xong, em vội đến đây. Tôi tần ngần giở tấm bìa đỏ, đọc lời phê của các giáo viên khác. Nhìn vị thứ của em, tôi ngạc nhiên hỏi :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Em đứng nhì à, giỏi quá. Vậy mà tôi cứ tưởng...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Tưởng em đứng chót phải không. Em chỉ dốt môn văn của thầy thôi, vì có nhiều chữ "xưa" quá; với lại tại thầy cho điểm "kẹo" quá, chứ không em đã đứng nhất.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tôi phì cười nói :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Tại cô bé chê môn văn của tôi nên không chịu học bài, làm sao tôi cho điểm cao được.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Em ghét nhất môn thầy dạy ở mấy cái định nghĩa. Cung Bắc Hán là gì này? Ðòi nau là gì này? Rủ thác là gì này? Mỗi lần bị thầy gọi lên trả bài, bắt định nghĩa chữ này nọ làm em giận muốn chết. Tại sao thầy cứ thích định nghĩa vậy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Tại tôi muốn mọi việc đều rõ ràng, nhưng mà giận vừa thôi chứ cô bé; ngày mai đi rồi, mặt mày nhăn nhó trông chẳng giống ai. Bây giờ cô muốn tôi phê gì đây?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Tùy thầy chứ, cái đó là nghề của thầy mà.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tôi phê ở môn Việt văn chữ trung bình, còn ở phần lời phê của giáo viên hướng dẫn, tôi ghi : Chăm, ngoan, giỏi... Tôi định viết thêm nữa, nhưng cô bé kéo tay tôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Chừng ấy nhiều quá rồi, mà thầy còn muốn phê gì nữa vậy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Thông minh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Thông minh? Thầy nghĩ rằng em thông minh?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Phải. Nếu không thông minh em đã để tôi viết thêm chữ "Thông minh" rồi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Ký học bạ xong, tôi trao tấm bìa đỏ cho em. Em nói đến trường mới, tôi có khuyên em điều gì không. Tôi nói : "Em đừng viết mực tím nữa, vì màu tím ấy dễ làm rắc rối mấy ông thầy và mấy người bạn của em". Em hỏi tại sao vậy? Tôi nói : "Thì em cứ tưởng tượng trong khi mọi người viết mực xanh, riêng em viết mực tím, em không cảm thấy gì sao?"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Em cúi đầu, giọng thầm thì :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Em cảm thấy lạc lõng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Ê, đừng khóc ẩu nghe cô bé, tôi đang đau đầu đây. Cô biết không, chính màu mực ấy đã làm rắc rối cho một người bạn cùng lớp với cô.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Tạo phải không? Chính vì Tạo mà ba em bắt em phải rời ngay trường này, trong khi mấy đứa em của em vẫn còn học ở đây đến hết niên khóa. Với Tạo, em không cần biết, em chỉ thắc mắc màu mực tím có gây rắc rối cho thầy không?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Í, a. Cho tôi hả? Cũng rắc rối chút ít, vì màu mực tím quá nhạt mà mắt tôi lại hơi kém nên những bài làm của em tôi chấm quá khó khăn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Chỉ có vậy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Phải chỉ rắc rối có vậy. Bây giờ hãy cầm gói bánh và tôi sẽ lấy đèn pin đưa em về một đoạn đường, không lại ngã xuống con ngõ lầy cát. Nào, nhanh lên.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tôi khoác vội áo mưa đưa em ra cổng. Con ngõ nước ngập đến mắc cá chân lạnh buốt. Trời vẫn mưa nặng hạt. Ngoài đường chẳng có bóng dáng ai. Tôi hỏi : "Em có cần tôi đưa về đến nhà không". Em chỉ ngọn đèn hình chữ thập màu đỏ của một tiệm thuốc tây, nói nhà ở gần đó. Tôi nói : "Vậy thôi em về". Em ngẩng mặt nhìn tôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Thầy không chúc gì cho em sao?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Tôi chẳng biết chúc gì, tôi không quen nói những lời đó, nhưng chắc em cũng hiểu những gì tôi muốn nói với em.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Em không hiểu những điều ấy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Ồ, vậy cô bé chẳng thông minh tí nào.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Thì em đâu có nhận mình thông minh. Còn thầy, thầy có hiểu những điều em muốn nói với thầy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Em đã nói đâu mà tôi hiểu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;- Vậy thầy cũng chẳng thông minh tí nào. Em muốn nói tại sao thầy...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Em ngừng nói, đưa tay vuốt những sợi tóc che trước mặt rồi bật khóc tấm tức. Em vẫn thường khóc dễ dàng như vậy. Khóc như mưa nắng bất chợt ở đây. Bạn bè cùng lớp thường chê em "nước mắt cá sấu", nhưng tôi vẫn nghĩ những giọt nước mắt của em thấp thoáng bóng hạnh phúc. Khóc được, không phải là một niềm vui sao. Càng lớn người ta càng khó khóc và như thế mọi việc đều trở nên khó khăn và buồn thảm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Tôi muốn hỏi em "Tại sao thầy..."cái gì, hả cô bé? Tại sao thầy hiền? Tại sao thầy dữ? Tại sao thầy ốm nhách? Tại sao thầy kiêu ngạo? Tại sao thầy lừng khừng? Tại sao thầy thích uống sữa đậu nành? Tại sao lại phải hỏi "tại sao thầy..." hả cô bé? Tôi muốn hỏi để em trả lời rõ ràng, nhưng khi thấy đôi vai nhỏ bé của em run lên theo tiếng nấc, tự dưng tôi chẳng thốt nên lời. Chẳng bao giờ tôi thốt nên lời trước một người đang khóc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Thôi chứ ông giáo. Nào, hãy đem giọng đạo đức chuyên nghiệp ra khuyên nhủ cô bé vài lời. Hãy cố giúp cô bé nở nụ cười, trước khi đi. Giây phút mặc niệm đã qua, không lẽ im lặng mãi, hay ông giáo định khóc theo?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Hẳn nhiên tôi chẳng dễ gì khóc được, nhưng tôi không thể ngăn những giọt mưa làm mắt tôi ướt đẫm và khi cô bé ngước mặt lên, nhìn vào mắt tôi, em run rẩy nói : "Thầy, em xin thầy đừng khóc". Cô bé bỏ chạy sau lời nói. Tôi muốn nói cô bé hiểu lầm rồi. Tôi muốn nói chỉ tại những giọt mưa. Tôi muốn nói... Nhưng có thật tôi không khóc không?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span&gt;Hết&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;&lt;span  &gt;                                                                                                           link http://hoahoctro.com&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-8718725219224728301?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/8718725219224728301/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=8718725219224728301&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/8718725219224728301'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/8718725219224728301'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/toi-thuong-ma-em-au-co-hay.html' title='Tôi Thương Mà Em Đâu Có Hay'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-4415868863372665201</id><published>2009-09-13T07:13:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:16:22.445-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chiase'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='congai'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='gaitrai'/><title type='text'>Vòng tròn tình yêu</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "  &gt;Mình đã mất anh được năm năm rồi. Tại sao ký ức về anh vẫn không thể phai mờ? Mình đã nhiều lần muốn chết theo anh, vậy mà mọi người không cho mình chết. Cổ tay chằng chịt những vết sẹo do dao lam rạch. Nỗi đau tinh thần còn lớn gấp trăm ngàn lần nỗi đau thể xác. Mỗi lần nhớ anh mình lại vô tình rạch những vết dài rướm máu trên cổ tay.Mình không thấy đau mà chỉ thấy trái tim như thắt lại.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Cậu ta lại đến, cậu con trai học nhiếp ảnh và thua mình hai tuổi. Cậu ta có vẻ phong trần và bụi bặm. Tại sao cứ nhìn mình như hiểu thấu nỗi đau của mình vậy? Đôi mắt ấy cứ như lột trần mọi suy nghĩ của mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Cậu ta bắt gặp mình khi mình đang cứa dao lam lên cổ tay. Máu rướm ra và có lẽ cậu ta nghĩ mình muốn tự tử. Mình chẳng muốn chết nữa đâu. Cứ sống để xem tận cùng nỗi đau sẽ là gì.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;oOo&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Cô ấy ngồi đó, ánh mắt nhìn vào khoảng không, vô hồn. Lần đầu tiên mình nhìn thấy một đôi mắt buồn đến thế. Mình đã nghe bạn của cô ấy và cũng là thầy của mình nói về cái chết của người yêu cô ấy năm năm trước. Năm năm rồi, chẳng lẽ nỗi đau chưa thể nguôi? Tại sao tim mình lại có cảm giác khó tả như vậy?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Mình xin vào làm trong studio của cô ấy. Một người con gái yếu đuối nhưng luôn tỏ ra mạnh mẽ. Đôi mắt cô ấy không thể giấu được sự yếu đuối.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Cô ấy ngồi đó, chiếc dao lam cứ cứa từng đường trên cổ tay. Mình biết những vết cứa ấy sẽ không làm cô ấy chết và nó cũng không làm cô ấy đau. Mình đã đọc sách, người ta nói đó là một chứng bệnh về tâm lý. Thầy nói cô ấy đã tự tử mấy lần. Bây giờ cô ấy cứ sống như vậy và chẳng còn muốn tìm đến cái chết nữa. Nhưng cách sống ấy đâu khác gì là đã chết.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Mình biết trong mình đã có một sự thay đổi rất lớn. Mình đã yêu cô ấy...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;oOo &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Duy biết mình yêu anh, nhưng tại sao anh vẫn thản nhiên như vậy? Bốn năm trời học chung một trường đại học, ở cùng một dãy phòng trọ và đã có một tình bạn thân thiết vậy mà không thể có tình yêu. Mình biết anh chỉ xem mình như một người bạn nhưng mình không thể ngừng yêu anh.Anh vẫn thế, hòa đồng, nói chuyện vui vẻ với mình và tất cả mọi người.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Vào thăm thầy, nghe thầy nói là anh đã xin vào làm việc ở một studio. Và thầy kể ở đó có một cô gái lớn hơn mình hai tuổi, lặng lẽ và yếu đuối sống trong nỗi đau mất người yêu. Đó là người yêu của bạn thân thầy, người bạn đã mất cách đây năm năm vì một tai nạn. Chẳng lẽ Duy vào làm ở đó là vì cô ấy. Thầy ngập ngừng khi nghe mình hỏi. Thầy nói Duy gặp cô ấy tại một triển lãm nhiếp ảnh và xin vào làm chỗ cô ấy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Vậy là Duy đã yêu người khác chứ không phải mình. Cũng đúng thôi, người như Duy là để che chở cho những người yếu đuối, mong manh. Còn mình, một con bé họa sĩ đầy cá tính và luôn tỏ vẻ mạnh mẽ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Dạo này mình hay khóc và hay có những giấc mơ về Duy. Tình yêu của mình dành cho anh ngày càng lớn và nước mắt không hiểu tại sao cứ rơi nhiều đến thế.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Mình vẽ nhiều hơn, những bức tranh cứ vô thức có một màu buồn. Không thể như thế được, mình đã bị tình cảm chi phối quá nhiều. Nhưng mình đang thật sự thấy đau khổ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;oOo&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Cậu ta thật sự rất có cá tính. Những bức ảnh thể hiện được tất cả những suy nghĩ và ước vọng của cậu ta.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Cậu ta không gọi mình là chị mà cứ xưng tên với mình. Tên cậu ta là Duy, không biết từ khi nào mình cũng gọi cậu ta bằng tên và không xưng chị với cậu ta nữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Duy nắm lấy tay mình, gỡ chiếc dao lam trên tay mình. Duy rất giận dữ:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;- Minh không được làm việc này nữa.Nó sẽ làm cho Minh đau đấy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;- Nhưng tôi không thấy đau, đó chỉ là một thói quen thôi mà.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;- Minh không đau nhưng tôi thấy đau.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Cậu ta là ai mà có thể biết được nỗi đau của mình chứ? Từ trước đến giờ chỉ có anh là người hiểu và thương mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Tại sao dạo này mình không còn mơ thấy anh nữa? Không thể được, mình không thể quên anh được. Anh là tình yêu, là cuộc sống, là suy nghĩ của mình mà. Tại sự xuất hiện của Duy sao? Tại sự xuất hiện của cậu ta đã làm mình không còn nhiều thời gian để nghĩ đến anh nữa. Mình phải dừng chuyện này lại. Không thể để Duy làm thay đổi cuộc sống của mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;oOo&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Suýt nữa mình đã không kìm lòng được và nói ra câu mình yêu cô ấy.Mình hiểu tình cảm và những suy nghĩ của cô ấy. Cô ấy chỉ muốn trốn chạy thực tại, cô ấy không muốn chấp nhận sự thật là mình đã quên đi người yêu. Mình không thể để cô ấy sống mãi trong tình yêu của quá khứ. Phải cứu lấy cô ấy và cứu cả trái tim đang đau khổ vì yêu của mình nữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Minh nói mình hãy nghỉ việc đi.  Cô ấy nói mình đừng liên quan đến cuộc sống và hãy để cô ấy sống như ngày xưa. Mình đã hét lên:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;- Không phải vì Duy làm cho Minh bắt đầu quên anh ấy sao?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Đôi mắt cô ấy đã không thể giấu được. Mình đã không kìm được và ôm chặt lấy cô ấy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;- Tôi không thể để Minh sống như ngày xưa nữa. Đó không phải là cuộc sống. Minh hãy quên anh ấy đi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Cô ấy vùng ra khỏi vòng tay mình.Cô ấy khóc, lần đầu tiên nước mắt bướng bỉnh chịu chảy ra. Cô ấy đã kìm nén quá lâu rồi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;- Duy yêu Minh. Duy sẽ làm cho Minh hạnh phúc. Hãy để tôi thay anh ấy ở bên cạnh Minh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Mình đã nói ra những tình cảm giấu kín nửa năm nay. Mình yêu cô ấy thật lòng, không phải vì thương hại nỗi đau mà cô ấy đang gánh chịu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Cô ấy đã ôm chặt lấy mình mà khóc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Em khóc đi, nếu nước mắt có thể xóa hết đi những nỗi đau thì em cứ khóc đi. Tôi sẽ vẫn yêu em và mang đến cho em hạnh phúc hơn những ngày đã qua.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Đôi môi em lạnh quá, đôi môi đã gần sáu năm qua luôn mím chặt để kìm nén tiếng khóc. Tôi sẽ làm ấm đôi môi em bằng những nụ hôn nồng nàn. Tôi sẽ sưởi ấm trái tim lạnh giá vì đau khổ của em. Xin hãy yêu tôi và tin tưởng vào tình yêu của tôi.                                                                                                                &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;oOo &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Mình đã khóc khi nhìn thấy Duy và cô gái ấy. Mình tìm đến studio mà Duy làm việc chỉ vì muốn gặp cô gái mà Duy đang yêu và đang quan tâm, lo lắng. Họ đang nói chuyện với nhau và cả hai đều khóc. Mình đứng lặng ở cửa, lắng tai nghe họ nói với nhau như một tên ăn trộm đang rình mò. Đến khi nghe Duy nói rằng anh yêu cô ấy thì mình như khuỵu xuống. Duy yêu cô ấy thật lòng. Mình đã chạy đi khi nhìn thấy hai người hôn nhau. Có lẽ Duy sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy bằng tất cả cuộc đời mình. Còn mình ư? Chỉ là một đứa con gái thất bại trong tình yêu. Mình đã yêu nhưng lại không dám sống thật với tình yêu ấy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Thầy biết mình yêu Duy. Mình đã khóc với thầy, không cần nói thầy cũng hiểu. Thầy nói mình là một cô gái tốt, rồi sẽ có người yêu mình thật lòng. Thầy cũng nói Duy chỉ luôn xem mình là bạn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;oOo&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Mình đến thăm thầy, kể cho thầy nghe chuyện của mình và Minh. Thầy vui lắm và chúc cho mình hạnh phúc. Thầy có kể về Hân và tình cảm của cô ấy dành cho mình. Biết làm sao được khi mình đã yêu người con gái khác. Hân là người có cá tính và mạnh mẽ, rồi cô ấy sẽ quên mình nhanh thôi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Minh nói sẽ sang Pháp, cô ấy có một studio ở đó và cô ấy muốn hoàn thành ước mơ của người yêu đã mất. Mình sẽ đi cùng cô ấy và có lẽ là sẽ xa nơi này mãi mãi. Mình sẽ đi cùng Minh đến bất cứ nơi đâu, miễn sao có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy. Minh đã cười nhiều hơn. Sang Pháp mình sẽ hỏi cưới cô ấy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Đến chào thầy trước ngày đi. Hỏi thầy tại sao không có người yêu. Thầy nói:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;- Em đã lấy mất tình yêu của tôi và em sắp đưa tình yêu của tôi đi xa mãi mãi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Mình ngỡ ngàng, thì ra thầy cũng yêu Minh. Ngày xưa thầy, Minh và anh ấy là một bộ ba hoàn hảo.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;- Tôi thua em bởi vì tôi chỉ biết yêu Minh nhưng không thể giúp cô ấy vượt qua nỗi đau của mình. Em xứng đáng có Minh và tình yêu của cô ấy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Mình không hối hận vì đã giành lấy tình yêu của thầy. Mình đã làm đúng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;oOo&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Mình lại khóc.  Thầy nói Duy và cô gái ấy sẽ sang định cư ở Pháp. Duy sẽ đi mãi mãi, biết đâu điều đó lại tốt cho mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Ngồi ở quán cà phê cũ, quán cà phê mà mình, Duy và nhóm bạn cùng trường hay ngồi.  Sẽ có nhiều cuộc họp mặt nữa nhưng mãi mãi chỗ ngồi của Duy sẽ trống.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Rồi sẽ có một ngày mình sẽ gặp và yêu một người thật sự quan tâm, yêu thương mình.Và mình sẽ yêu nhiều hơn cả yêu Duy nữa. Đối với mình, tình yêu thật sự vẫn chưa bắt đầu mà.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;oOo&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Thầy kể cho tôi nghe về em, về cô gái tên Hân tôi chỉ gặp vài lần nhưng nhớ mãi. Em có một đôi mắt buồn và những bức tranh em vẽ làm tôi thấy đau.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Tôi chỉ dám ngồi từ xa nhìn em khóc.Tôi đã yêu em từ khi nào tôi cũng không biết nữa. Em vẫn khóc một mình như thế. Tôi vẫn chưa muốn xuất hiện trước em. Hãy để thời gian giúp em nguôi ngoai đi tình yêu đơn phương của mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="color: rgb(204, 51, 204); text-align: justify; " class="pBody"&gt;&lt;span  &gt;Em cứ khóc đi. Từ bây giờ cho đến lúc ấy, em hãy cứ khóc một mình đi, đừng khóc trước bất kỳ người nào khác. Tôi sẽ đến bên em, sẽ cho em mượn đôi vai, sẽ ôm em thật chặt trong vòng tay, tôi sẽ yêu em thật nhiều và làm cho em yêu tôi nhiều hơn người mà em đã từng yêu, đã từng đau khổ. Đến lúc ấy, em hãy chỉ khóc với tôi thôi, em nhé.  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "  &gt;  LÊ VŨ ANH ĐÀO (ĐH Luật TP.HCM)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3513501381854789646-4415868863372665201?l=hophth.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hophth.blogspot.com/feeds/4415868863372665201/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3513501381854789646&amp;postID=4415868863372665201&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4415868863372665201'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3513501381854789646/posts/default/4415868863372665201'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hophth.blogspot.com/2009/09/vong-tron-tinh-yeu.html' title='Vòng tròn tình yêu'/><author><name>HT</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01595357733749548582</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_ifaXx9qcXZw/Sq-oLq5NuYI/AAAAAAAAADM/g8rrWSQpzBc/S220/%C6%AF.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3513501381854789646.post-1382048135029402519</id><published>2009-09-13T07:10:00.000-07:00</published><updated>2011-08-01T11:15:59.256-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='congai'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='gaitrai'/><title type='text'>5 thời điểm nói “yêu” ngớ ngẩn nhất</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); "&gt;Bạn đã nói “yêu” bao nhiêu lần rồi? Vẫn có những người trong chúng ta “hào phóng” 3 tiếng thiêng liêng một cách không cần thiết. Dưới đây là những trường hợp “lãng phí” điển hình:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  &gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt;1. Bạn còn trẻ và ngây thơ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt;Hãy nhớ lại “mối tình” đã có thời trung học. Một ai đó đã gửi &lt;img src="http://hagiangpro.com/forum/images/smilies/hoa.gif" alt="hoa" title="hoa" /&gt; cho bạn vào sinh nhật lần thứ 16, viết thư tay cho bạn khi bạn đang tham gia hội trại hè ở xa, và gọi điện hàng đêm tâm sự cùng bạn những chuyện trên trời dưới biển…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt;Những hành động này mang đến thứ rung động đầu đời, thường là rất mãnh liệt khiến người trong cuộc lầm tưởng “thôi thế đã là yêu”. Song tình yêu không đơn giản như vậy. Các bạn trao 
